Phương Hồi nói: “Em cảmthấy sở dĩ gặp nhau không bằng nhớ nhung, là vì gặp nhau chỉ khiến người tabuồn bã, đau đớn phải đối mặt với hiện thực, còn nhớ nhung lại có thể biếnnhững lời nói dối trá thành câu chuyện cổ tích”.
Phương Hồi là người đầutiên trong lớp gặp Lâm Gia Mạt.
Cuộc gặp gỡ đầu tiên giữahọ diễn ra sau giờ truy bài buổi sáng. Phương Hồi thu vở bài tập lịch sử, cuốnđầu tiên là của Trần Tầm, cô đã bọc bìa cho vở lịch sử của cậu bằng giấy bọcrất đẹp, nhãn vở để Trần Tầm tự ghi tên, còn trang thứ hai sau trang bìa là doPhương Hồi viết. Cô ôm một chồng vở và bước vào văn phòng của khối 10, trongphòng có một bạn gái đeo chiếc cặp xách màu bạc nhìn rất lạ đang đứng nóichuyện với cô chủ nhiệm Hầu Giai, ánh nắng rực rỡ hắt xuống người bạn gái đó,nhìn rất đẹp.
Cô chủ nhiệm liền gọiPhương Hồi vào: “Phương Hồi, đây là bạn Lâm Gia Mạt, bạn mới chuyển đến lớpmình”.
Phương Hồi lịch sự gậtđầu, trước đó lớp đã được nghe nói chuẩn bị có học sinh mới chuyển đến, mọingười còn bàn tán nhau không biết là con gái hay con trai.
“Phương Hồi là lớp phótuyên truyền của lớp mình”. Cô Hầu Giai giới thiệu.
Lâm Gia Mạt liền mỉm cườivà nói chào bạn, Phương Hồi ngước mắt nhìn, cô vô cùng bất ngờ khi phát hiện rarằng cô bạn đó rất xinh xắn.
“Phương Hồi, em về lớp vàbảo Trần Tầm lên giáo vụ khiêng một bộ bàn ghế. Tổ 5 vẫn thiếu một bạn nữa đúngkhông? Kê bàn ở tổ 5 nhé, chuyển
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/nam-thang-voi-va/2194237/quyen-3-chuong-1.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.