Hôm đó không phải là ngàyđặc biệt gì, hàng nghìn năm qua, đó cũng chỉ là một đêm rất bình thường, nhưnghai đứa trẻ đó đã khắc sâu trong lòng.
Ở hai đầu Bc Kinh, chúngđã tự cười thầm. Không thể gọi điện thoại để nói thêm gì nữa, thế nên đành phảihồi tưởng lại cuộc nói chuyện ban nãy, hồi tưởng từng chữ một. Không có điệnthoại để nhắn tin xác nhận lại, thế nên trong lúc vui mừng vẫn còn có điều gìđó thấp thỏm, không yên tâm. Không có phần mềm chat QQ có thể gửi gắm mọi niềmthương nỗi nhớ, thế nên đành phải giấu sự rung động dưới đáy lòng.
Nhưng có lẽ chính vì thếmà nỗi nhớ và niềm vui lại lắng đọng nhiều hơn, tỏa ra một mùi thơm ngào ngạthơn, dĩ nhiên là cũng sẽ nhớ lâu hơn.
Ngày hôm sau thế nào màhai đứa lại gặp nhau trên đường đến trường. Cả hai đều hơi đỏ mặt, Trần Tầm đạpxe mải miết, thỉnh thoảng lại liếc Phương
Hồi đạp xe bên cạnh. CònPhương Hồi thì một mực cúi đầu, tóc mái che kín mặt.
“Ờ...”. Trần Tầm khôngchịu được nữa bèn hỏi: “Hôm qua, cậu nói ‘có’ đúng không?”.
“Sao vậy?”. Phương Hồinhìn cậu bằng ánh mắt căng thẳng.
“Không sao cả, xác nhận lạithôi”. Trần Tầm liền cười: “Phương Hồi, tớ... tớ mừng... vô cùng”.
“Tớ tưởng cậu rút lại lờicơ”. Phương Hồi khẽ cắn môi.
“Làm sao có chuyện đóđược!”. Trần Tầm quại, nói với giọng khẳng định.
Cậu ra sức đạp về phíatrước, thả hai tay ra, hào hứng kêu lên mấy tiếng. Phương Hồi liền cười, đạp xeđuổi theo cậu.
Đến trường, hai đứa khôngdắt xe
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/nam-thang-voi-va/2194236/quyen-2-chuong-8.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.