Sau đó, Phương Hồi khôngthèm nói chuyện với tôi nữa.
Nhưng tôi có ấn tượng rấtsâu sắc về chuyện đó. Một người như cô, dù có đặt một con ốc biển Australiasạch sẽ trước mặt, cũng chưa chắc đã thu hút được ánh mắt của cô. Nhưng cô lạibất chấp tất cả để giật lấy một viên đá bẩn, hơn nữa sau khi giật lấy lại némđi, thật không thể lí giải. Chỉ riêng món đồ cũ rích ghi tên Trần Tầm đó cũngđã đủ để chứng minh cho sự không ổn định trong suy nghĩ của cô, có thể Trần Tầmlà một người có vai trò rất quan trọng đối với cô.
Câu chuyện bí ẩn củaPhương Hồi vốn đã giúp tôi vơi bớt được phần nào nỗi buồn thất tình, nhưng thờigian trôi qua, tôi cũng không còn hào hứng với cuộc sống của người ta nữa. Chớpmắt đã đến sinh nhật của tôi, trước đó Hoan Hoan còn hào hứng nói rằng sẽ tặngcho tôi một chiếc đồng hồ được bán ra với số lượng hạn chế, đến khách sạn đểngủ một đêm lãng mạn, thế mà giờ chỉ còn lại mình tôi, cảm giác hụt hẫng hơnnhiều so với những gì tôi đã tưởng tượng.
Lúc về nhà, tôi đi quamột tiệm bánh, tủ kính rất đẹp, trên giá bày rất nhiều bánh ngọt với đủ mọikiểu cách khác nhau. Tôi đứng trước cửa tiệm bánh nhìn một lát, có một chiếccheny cheese cake, nhìn rất ngon, là vị mà Hoan Hoan thích. Nhưng hồi đó chúngtôi đều tiếc tiền, không dám mua, cô ấy nói đến khi tôi tổ chức sinh nhật, chắcchắn sẽ mua về ăn thử.
Ông thợ bánh dáng dấp mậpmập bên trong nhìn tôi cười, tôi liền
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/nam-thang-voi-va/2194228/quyen-1-chuong-5.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.