Mộng tựa sen xanh,chầm chậm xòe cánh giữa sóng biếc Tây Hồ. Bên bờ có người đang chầm chậm thả bước, giữa đình có người đang lặng lẽ thưởng trà. Họ đều mượn cảnhtrí thanh tĩnh mát mẻ của Tây Hồ, tiêu phí những năm tháng nhàn nhã.Những gợn sóng biếc xanh trải dài đó, phản chiếu bóng hắt của lầu caothành thị, Hàng Châu – tòa cổ thành ngàn năm thấm đẫm mưa gió nảy sinhnhững thi ý và nhàn nhã vô tận.
Ánh mặt trời trong trẻo dịu dànghắt xiên lên mặt Tây Hồ, những sóng nước lăn tăn đang trêu ghẹo tâm sựcủa ai? Một chiếc thuyền con neo giữa hoa sen, lặng ngắm trăng tròn hoanở, biển thế nổi chìm. Lúc này, mắc kẹt là năm tháng của ai; cô đơn, làcuộc đời của ai?
Những viên ngọc long lanh như sương mai đó phảichăng là những giọt lệ đa tình của Tô Tiểu Tiểu? “Thiếp thừa du bích xa, lang kỵ thanh thông mã. Hà xứ kết đồng tâm, Tây Lăng tùng bách hạ?” Nhớ lại cảnh tượng tình mềm tựa nước năm đó, mối tình “nhất kiến khuynhtâm[7]” của Tô Tiểu Tiểu và Nguyễn Uất, Tây Hồ dường như lại thêm sắcmàu ấm cúng.
[7] Nhất kiến khuynh tâm: Vừa gặp đã say mê.
Phồn hoa như mộng, năm tháng dễ tan. Biết bao lần chong đèn mà vẫn không ngủ được, biết bao lần từ trên lầu cao ngóng người mà chẳng thấy. Cuối cùng nàng vẫn nếm hết nỗi tương tư, bỏ lỡ vẻ đẹp của hoa thắm trăng tròn.
“Sinh vu Tây Lãnh, tử vu Tây Lãnh, mai cốt vu Tây Lãnh, thứ bất phụ ngã TôTiểu Tiểu sơn thủy chi tích.” (Sinh ở Tây Lãnh, chết ở Tây Lãnh, vùixương
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/nam-thang-tinh-lang-kiep-nay-binh-yen/31073/chuong-15.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.