Bên bờ sông Phong Đàm có một quán nướng khói bay mù mịt, tầm này vẫn đông nghịt người. Ven sông dựng mấy cái lò nướng bằng tôn, ông chủ ở trần bận rộn nướng thịt. Đủ loại xiên thịt nằm trên vỉ nướng bóng nhẫy mỡ kêu xèo xèo, hòa với tiếng khách ăn uống thỏa mãn mà hít hà nghe vui vẻ vô cùng, chỉ khổ những người đang chờ thì càng sốt ruột.
Lý Ánh Kiều thì không đói, hai người sóng vai đi dọc bờ sông một lúc. Gió đêm mát rượi, cô vừa đi vừa mải mê đá tà váy của mình, để lộ đoạn bắp chân trắng thon, đá ra rồi lại che vào, cứ thế lặp đi lặp lại. Trông cô có vẻ rất vui vẻ.
Du Tân Dương thì chẳng lấy làm lạ, cô từ nhỏ đã như vậy, người ta không chơi với cô thì cô tự chơi một mình, mà chơi một mình cũng vui ra trò, đôi khi anh còn thấy tò mò không biết cô đang chơi gì mà có thể chuyên tâm đến vậy.
Quan sát mấy lần, anh phát hiện thật ra cô cũng chỉ như bây giờ, đá tà váy, đá văng giày, lắc lắc lư lư. Anh cũng biết, thường những lúc như vậy cô đang nghĩ xem nên lừa người ta thế nào.
Du Tân Dương không đi nữa, tựa vào lan can bờ sông chờ cô quay lại.
Quả nhiên, cô cũng rất nhanh dừng bước chân lại, quay đầu liếc anh một cái rồi cười đi tới, khuỷu tay gác lên lan can cạnh anh, lúc này mới thở dài tâm sự: “Du Tân Dương, đôi lúc mình thấy cậu đúng là ngốc thật, mình tưởng hồi đó mình đã rõ
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/nam-thang-thong-dong-nhi-dong-tho-tu/5223222/chuong-43.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.