Buổi họp chiều hôm đó diễn ra vô cùng gian nan.
Người của xưởng T cũng liên tục nhìn về phía Lý Ánh Kiều, mấy lần muốn mở miệng nói: Cô thấy chúng ta còn cần tiếp tục nói chuyện nữa không, nhưng Lý Ánh Kiều cứ mặt dày kiên trì đến cùng.
Đổi mới số hóa là bước bắt buộc đối với một khu du lịch. Trước mắt, việc cấp thiết là phải đưa mini-program lên online, triển khai trước những tính năng cơ bản như hướng dẫn tham quan và đặt vé. Nhưng quá trình trao đổi thì gặp không ít phiền phức.
Cao Điển là người mới được kéo vào tạm thời, lại chưa từng tiếp xúc với kinh tế KOL, nghe mà đầu óc mù mịt. Anh cũng liên tục nhìn sang Lý Ánh Kiều, cố đoán từ nét mặt của cô xem bên kia đang nói tiếng chim gì.
Nhưng cô bạn thuở nhỏ tính khí không hề dễ chịu này giờ đã luyện được bản lĩnh không để lộ cảm xúc, trời sập cũng vẫn giữ được gương mặt Mona Lisa cười mỉm như danh họa, chỉ ngồi đó đối đáp trôi chảy. Thấy cậu ta nhìn mình ngơ ngác, cô còn liếc mắt trấn an.
Cao Điển đành ngậm ngùi thu ánh mắt lại. Nói thật, dân xưởng to như mấy người này không ai thích nói tiếng người cả.
Họ đúng là hợp ra khu du lịch làm người vượn, lảm nhảm cái quái gì không biết.
Phan Hiểu Lượng cũng cảm thấy như vậy. Dưới sự áp chế của “Kiều Mona”, cậu ta không dám chây lười, đành mở lại group chat công việc hồi tuyển người vượn để hỏi mọi người mấy từ chuyên môn nghe không hiểu của bên
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/nam-thang-thong-dong-nhi-dong-tho-tu/5223221/chuong-42.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.