Du Tân Dương nói xong thì dời bàn ra cho cô, cạnh bàn phát ra tiếng két két ngắn ngủi. Anh nghiêng người nhường ra một lối đi cho cô ra ngoài nhưng Lý Ánh Kiều vẫn không nhúc nhích, ngược lại còn nghiêng người về phía trước, ngẩng mặt tìm ánh mắt dưới vành mũ của anh muốn phân biệt câu nói đó là thật hay giả, cuối câu cô còn tò mò kéo cao giọng: “Thật đó hả—— Vậy sau này cậu không chơi với mình nữa á?”
Du Tân Dương chỉ quay đầu đi chỗ khác, khẽ nói: “Đi chưa?”
“Đi đi đi.” Lý Ánh Kiều lúc này mới đứng dậy, lững thững lướt qua khỏi người anh đi ra ngoài, còn đưa tay ra như vô ý so chiều cao giữa hai người, “Nhưng mà sao cậu lại cao thế? Cắt bớt chân thật đấy à?”
Cô cúi đầu nhìn xuống.
Anh không lên tiếng, quay người lấy ra một cây dù từ trong quầy bar, vừa đứng thẳng dậy thì Lý Ánh Kiều lại đứng phía sau anh: “Không cần dù đâu, mình lái xe rồi, từ bãi xe ngầm khách sạn đi thẳng tới trung tâm thương mại là được.”
Du Tân Dương nhìn cô một cái, vẫn đưa dù cho cô, cằm hất về phía vết đỏ nơi cổ cô: “Bị cảm nắng đừng để dính mưa, để sẵn trong xe đi, lần sau trả mình.”
Lý Ánh Kiều sững người một chút mới nhận lấy, “Thật ra, Meo này, mình muốn nhờ cậu giúp một chuyện.”
Du Tân Dương tựa nghiêng vào quầy bar, cúi đầu nhìn cô, vẻ mặt không hề bất ngờ mà ngược lại còn âm thầm thở phào nhẹ nhõm. Ngần ấy năm không liên lạc, vừa về
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/nam-thang-thong-dong-nhi-dong-tho-tu/5223207/chuong-28.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.