“Gì cơ, cậu định đi làm ở Tiểu Họa Thành á?”
Cao Điển kích động đến nỗi hét lên, đũa còn dừng giữa không trung, ngẩng đầu lên nhìn Lý Ánh Kiều đầy khó tin, theo phản xạ lại liếc nhìn Du Tân Dương. Người kia thì chẳng có phản ứng gì đặc biệt, chỉ tựa người vào lưng ghế sofa, thong thả gắp một miếng cá vào chén, đầu hơi nghiêng như thể đang nghe, lại như thể không nghe.
“Mình nói trước nhé, mình cực kỳ hoan nghênh cậu về đây.” Vẻ mặt Cao Điển như bị quá tải thông tin, dứt khoát đặt đũa xuống, “Nhưng mà vì sao chứ? Nếu cậu đi làm ở công ty cũ không vui thì nghỉ là đúng rồi, với năng lực của cậu, ở Bắc Kinh chẳng thiếu chỗ tuyển dụng. Sao lại phải quay về Phong Đàm làm gì?”
Lý Ánh Kiều đang gặm cái chân vịt, “Rất bất ngờ sao? Meo cũng từ bỏ thế giới hoa lệ bên ngoài mà quay về còn gì?”
“Không giống nhau mà, Meo là sớm muộn gì cũng phải về, anh Một Tháng Tư có sản nghiệp lớn như thế, cậu ấy phải về tiếp quản thôi. Hơn nữa, Meo là vì—”
“Có phải bí thư Lý gọi điện cho cậu không?” Du Tân Dương cắt lời, đặt đũa xuống quay đầu nhìn cô rồi tiện tay rút tờ khăn giấy đưa cho Cao Điển, ý bảo cậu ta im mồm.
Cao Điển vẫn chưa phản ứng kịp: “Bí thư Lý là ai thế?”
“Lý Bá Thanh đấy,” Lý Ánh Kiều ngẩng mắt lên, “Chính là người năm xưa đi một mình đến hội chợ đồ chơi Quảng Đông, kết quả giúp Phong Đàm giành được đơn hàng đồ chơi gỗ
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/nam-thang-thong-dong-nhi-dong-tho-tu/5223206/chuong-27.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.