Bên trong thang máy an tĩnh, chỉ có hai người bọn họ.
Tốc độ thang máy đi lên nói nhanh không nhanh, nói chậm cũng không chậm.
Nhưng Nguyễn Nhuyễn lại cảm thấy, có lẽ bởi vì thang máy đang đi lên mà tim mình cũng đập nhanh theo một chút.
Cô muốn nói gì đó nhưng vừa đến bên miệng lại không thể thốt ra những lời tình cảm đó.
Chỉ có thể liếc mắt nhìn Lục Ly, nhịn không được nói: “Nói bậy.”
Lục Ly nhướng mày, tới gần cô, hơi hơi cúi người xuống, lại cười nói: “Anh nói bậy ở đâu?” Anh trêu ghẹo nhìn Nguyễn Nhuyễn bởi vì mình đến gần mà gò má từ từ đỏ lên.
Cười nhẹ một tiếng, Lục Ly đưa tay vén tóc cô rũ xuống ra sau tai, trêu chọc: “Anh một chút cũng không nói bậy, anh thích chỉ có Nguyễn Nhuyễn thôi.”
Nguyễn Nhuyễn hơi ngơ ngác, đột nhiên, cũng không biết vì sao, hỏi một vấn đề như đang đào hố cho mình.
“Vậy anh thích Nguyễn Nhuyễn này, hay là Nhuyễn Nhuyễn kia?”
Nghe vậy, Lục Ly nhướng mày, nhìn chằm chằm vẻ mặt của cô hồi lâu, mới cười nhẹ hỏi: “Không phải là một sao?”
Nguyễn Nhuyễn: “!!!” Có ý tứ gì?? Cô ngước mắt kinh ngạc nhìn về phía Lục Ly, cắn môi dưới nói: “Anh nói có ý gì vậy?”
Lục Ly ừ hử một tiếng, cũng không vạch trần cô, chỉ nói: “Ừ, ý của anh là Nhuyễn Nhuyễn bây giờ, hay là nhân vật mà em sắm vai, đối với anh mà nói, chỉ cần là em diễn, đều thích.”
Nguyễn Nhuyễn: “…”Áp chế thần kinh khẩn trương quá độ, cô à một tiếng: “Như vậy sao, được rồi,
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/nam-than-va-meo-cua-anh-ay/1805667/chuong-75.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.