Ai cũng không nghĩ tới, Lục Ly sẽ là người nói ra lời như vậy.
Ngay cả Cố Y một bên cũng sửng sờ hồi lâu, mới phản ứng được, “Anh thật sự sẽ mời cho cô ấy một người chăm sóc sao?”
Lục Ly gật đầu, nhìn về phía Lâm Thanh: “Có thể không?”
Lâm Thanh suy nghĩ một chút, vẫn cự tuyệt.
“Không cần, tôi có thể chăm sóc được, huống chi, tôi nghĩ Nguyễn Nhuyễn sẽ không hy vọng làm phiền tới anh.”
Nghe vậy, Lục Ly khẽ cau mày, có chút kinh ngạc.
Sau một lát, Lục Ly thử đi khuyên bảo Lâm Thanh, muốn để cho cô tiếp nhận đề nghị này.
“Các cô bây giờ chắc chắc bận làm luận văn tốt nghiệp, cô ấy nằm ở bệnh viện, tôi tìm một người chăm sóc qua đây là được rồi, cũng không cần khổ cực như vậy, huống chi, tôi cũng không có những tâm tư gì khác, chẳng qua đơn thuần cảm thấy cô ấy không tệ, muốn giúp một tay, nếu như cô không muốn thiếu tôi ân huệ này, cái này có thể sau này hẵng nói, cô thấy thế nào?”
Lục Ly sau khi nói xong, Cố Y cũng ở một bên nói đỡ: “Đúng vậy, hơn nữa sau này chúng tôi sẽ thường xuyên đến thăm cô ấy, cô không phải nói cô ấy rất thích Lục Ly sao, vậy cô ấy nếu biết Lục Ly tìm cho cô ấy một người chăm sóc, nói không chừng có thể sớm một chút tỉnh lại thì sao?”
Không thể không nói, câu sau cùng của Cố Y, đánh động Lâm Thanh.
Nếu như Nguyễn Nhuyễn biết chuyện này, có lẽ thật sự có thể sẽ sớm ngày tỉnh lại.
Cô
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/nam-than-va-meo-cua-anh-ay/1805633/chuong-41.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.