Thượng Dật Cảnh không biết Hoa Khâm có trình độ thưởng thức như thế nào mà lại thích quần áo trắng đen đơn điệu như vậy.
Hắn chỉ nhìn thoáng qua rồi lập tức lười nhác dời tầm mắt.
Sau đó, tùy tay ở bên ngăn của mình lấy ra một bộ, mặc lên người rồi đi xuống lầu.
Hoa Khâm đã ngồi ở trên bàn cơm chờ hắn.
Thượng Dật Cảnh nhìn Hoa Khâm, bỗng nhiên hơi sửng sốt.
Ánh sáng mặt trời lúc buổi sớm hơi chói mắt, từ cửa sổ bên cạnh bàn ăn chiếu xạ vào nhà, lây sang trên người Hoa Khâm.
Hoa Khâm ngồi trên ghế, dáng ngồi thẳng tắp tự nhiên, không có dáng vẻ gì gọi là cố tình. Khóe môi hắn còn chứa ý cười, lông mi dài hơi rũ xuống, không nhìn thấy rõ đôi mắt thâm thúy, chỉ là dưới ánh nắng rực rỡ được tôn lên, giống như một viên ngọc sáng lấp lánh làm người ta ấm áp.
Khoảng khắc chớp nhoáng đó, cho dù là người có thành kiến với hắn hay không thì đều phải cảm thấy sửng sốt trước khuôn mặt "hồng nhan họa thủy" này của hắn.
Truyện được đăng tải trên wattpad @-alesrisann-.
Thượng Dật Cảnh thậm chí hơi hoảng hốt nghĩ rằng: Có khả năng đây chính là lúc dịu dàng nhất của Hoa Khâm.
Cho dù chỉ là một khoảng khắc thoáng qua.
Trong khi Thượng Dật Cảnh còn đang thất thần, Hoa Khâm đã nhìn về phía hắn.
“Thất thần làm gì, lại đây.”
Thượng Dật Cảnh lấy lại tinh thần, "Vâng" một tiếng bước qua.
“Dì Thanh, chiều nay đi đón thiếu gia sớm
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/nam-than-quoc-dan-thieu-nien-ac-ma-cam-thu-nhe-treu-choc/2101661/chuong-17.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.