Xong rồi.
Đây là suy nghĩ đầu tiên trong lòng rất nhiều người. Sau đó, bọn họ cứng đờ quay đầu lại, nhìn về bóng dáng người này.
Âm thanh giữa thời gian nghỉ ngơi nháy mắt yên tĩnh lại.
Hoa Khâm đứng ở cửa cười nhạt, giống như đối với thảo luận của bọn họ không để ở trong lòng một chút nào.
Không thể giải thích vì sao nhưng trong lòng lại tê rần.
Điều này phải luyện đến trình độ nào mới có thể đối mặt với việc bị người khác nghị luận về thảm trạng của gia đình mình mà mặt vẫn không đổi sắc?
Có người nhịn không được muốn mở miệng xin lỗi nhưng ở phút cuối cùng lại bị Hoa Khâm nhếch miệng đánh gãy lời nói.
“Tôi biết mấy ngày nay là mọi người làm việc tương đối vất vả nên mọi người muốn thảo luận vấn đề gì trong thời gian nghỉ ngơi tôi cũng không quan tâm, nhưng mong mọi người lúc làm việc phải nghiêm túc lên, được chứ?” Vẫn là dáng vẻ lạnh nhạt lễ độ như cũ, nhưng như vậy càng làm cho đáy lòng mọi người khó chịu...
“Bây giờ có thể tiếp tục làm việc chưa?” Hoa Khâm nhìn mọi người, câu môi cười, khuôn mặt dịu dàng, ấm áp.
“Vâng Hoa tổng.” Một nữ sinh lập tức trả lời. Sau đó ôm tư liệu trên sô pha, chào Hoa Khâm rồi nhanh chân bước ra ngoài cửa.
Những người khác thấy vậy, cũng lục tục rời đi.
Chờ đến khi phòng nghỉ chỉ còn có một mình Hoa Khâm, cô vẫn lẳng lặng đứng ở cửa.
Trong đầu còn quanh quẩn lời nói của người nọ khi nãy ở trong phòng nghỉ.
“Bây giờ
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/nam-than-quoc-dan-thieu-nien-ac-ma-cam-thu-nhe-treu-choc/104989/chuong-16.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.