[1] Tú sắc khả xan: vẻ đẹp có thể thay cơm.
Lúc dì Thanh nhận lấy thẻ còn có chút mông lung.
Sau đó, chờ bà khôi phục lại tinh thần thì Hoa Khâm ngồi vào xe đi mất.
Bà hơi khựng lại một chút rồi nhìn xuống Thượng Dật Cảnh, dùng giọng điệu hỏi thăm, nhẹ nhàng như dỗ trẻ nhỏ: "Có muốn đi dạo trung tâm mua sắm với dì Thanh không?"
Thượng Dật Cảnh thu lại ánh mắt nhìn theo ô tô đã đi xa, "Ừm" một tiếng.
Dì Thanh thấy dáng vẻ của Thượng Dật Cảnh, nhịn không được cảm thán: "Hoa tổng thật sự đã thay đổi. Đối xử rất tốt với mọi người, cũng đối xử rất tốt với tiểu thiếu gia, trước kia thì chưa bao giờ muốn dùng nhiều hơn một phân tiền trên người cậu. Hơn nữa, bây giờ Hoa tổng cũng biết chăm lo cho gia đình, còn đi công ty làm việc."
Thượng Dật Cảnh nhịn không được lạnh lùng nghĩ thầm dưới đáy lòng.
Tốt với cậu?
Đêm qua hắn còn hận không thể bóp chết cậu đó.
Miệng Trương Thanh liên miên lải nhải, Thượng Dật Cảnh cảm thấy hơi phiền, nhịn không được đáy gãy lời Trương Thanh: "Dì Thanh, chúng ta đi thôi."
Trương Thanh dừng một chút, sau đó mới há to miệng, gật đầu đồng ý: "Được."
Tài xế của Hoa gia không phải chỉ có một người. Trương Thanh ở Hoa gia cũng được tám chín năm, chí ít gì cũng xem như có chút quan hệ tốt, bà gọi điện thoại cho Lưu Tiềm: "Ông Lưu à, chúng tôi cần ra ngoài một chút, ông xem có thời gian rảnh không?"
Đối phương nói gì đó, Trương Thanh cười: "Được, chúng
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/nam-than-quoc-dan-thieu-nien-ac-ma-cam-thu-nhe-treu-choc/104987/chuong-14.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.