Edit: Tử Đằng
Đột nhiên nghe được âm thanh lớn đến mức gần như làm vỡ màng nhĩ của con người, Thường Tĩnh dường như có chút bất ngờ nhướng mày.
Nhưng mà, hắn thật ra cũng không nói cái gì nữa, mà nhanh chóng đem chăn gối của mình một lần, sau đó lại bắt đầu giảng giải thứ gì đặt ở chỗ nào, quần áo hoặc bất cứ đồ vật gì cũng không được tùy ý xem lung tung trên giường.
“Trong quân đội, kỷ luật tự giác là một từ rất quan trọng, hoặc cần phải nói là kỷ luật tự giác là rất quan trọng trong cuộc sống của các vị. Vì vậy, tôi hy vọng rằng các vị có thể tuân thủ các quy tắc.” Vừa nói, ánh mắt Thường Tĩnh nhanh chóng di chuyển một vòng trên người đám người Diệp Sơ Dương, sau đó anh ta mở miệng dò hỏi, “Được rồi. Cần nói những gì tôi đã nói xong, xin hỏi các vị có thắc mắc gì không?”
Nghe vậy, sáu cá nhân đồng thời lắc đầu.
Thấy thế, Thường Tĩnh cũng không do dự, lập tức liền mang theo sáu người Diệp Sơ Dương đi đến nhà ăn.
Trong khi đi bộ, anh ta còn làm hết phận sự một bên nói “Chúng tôi có một quy tắc bữa ăn ở đây, ba hố một khay, ăn bao nhiêu cơm thì lấy bấy nhiêu. Một hạt cũng không thể lãng phí. Ngoài ra, trong khi ăn không được phép nói chuyện.”
Sáu người: “.....”
Tuy rằng trong lòng có chút bất đắc dĩ, nhưng sáu người Diệp Sơ Dương hiển nhiên cũng không phải không hiểu. Sớm đã biết quân đội có rất nhiều quy tắc, cho nên bọn họ cũng
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/nam-than-quoc-dan-cuu-thieu-xin-thinh-giao-chu-ut-tong-tai-yeu-khong-nao/1376941/chuong-1073.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.