Edit: Tử Đằng
Mọi hành động tại thời điểm đó thực sự đều là bảo mật, nhưng sau khi hành động kết thúc thì việc nói những gì đã diễn ra là điều tự nhiên.
Cho nên, kỳ thật Thường Tĩnh cũng biết rất nhiều sự việc.
Mà hiện tại, anh ta được biết một anh hùng trong câu chuyện nào đó đang đứng trước mặt anh ta, lại còn bị anh ta huấn luyện cho nguyên một buổi sáng ----
Thường Tĩnh đột nhiên cảm thấy có chút tâm mệt.
Ngày hôm nay với anh ta rốt cuộc làm sao vậy.
Đầu tiên là Mạc Tử Nghiên, sau đó là Diệp Sơ Dương.
Mấu chốt là nếu anh ta nhớ không lầm thì, lúc đó Mạc Tử Nghiên còn cười tủm tỉm nói với anh ta là, kêu anh cứ coi cô và Diệp Sơ Dương mà đối đãi giống như người thường.
Có trời mới biết họ rốt cuộc có phải người thường hay không.
Thường Tĩnh nhịn không được thở dài một hơi dưới đáy lòng, nghĩ thầm chính mình đã làm ra những chuyện gì vậy chời.
Hắn véo véo ấn đường, ánh mắt dừng trên gương mặt mang theo nụ cười nhạt của Diệp Sơ Dương, nột tâm và biểu tình trên mặt đều có vẻ hơi lẫn lộn. Đối với việc này, Diệp Sơ Dương chỉ là cười nhẹ nhàng một tiếng, “Huấn luyện viên Thường, kỳ thật anh không cần khoa trương như vậy đâu. Lúc trước Mạc Tử Nghiên cũng có nói, là tôi và chị ấy lựa chọn tham gia tiết mục lần này, như vậy cứ mặc kệ chúng tôi có thân phận gì, ở trước mặt mọi người chúng tôi cũng chỉ là một binh sĩ mà thôi. Cho
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/nam-than-quoc-dan-cuu-thieu-xin-thinh-giao-chu-ut-tong-tai-yeu-khong-nao/1376940/chuong-1072.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.