Trông thấy cậu, gương mặt Lê Ứng lộ rõ vẻ bất ngờ, đôi mắt anh lập tức cong lên, toát ra vẻ mừng rỡ thấy rõ.
“Sao em lại đến đây?” Anh kéo cửa ra rồi nói.
“Em vừa ăn tối ở chỗ chị em, bà ấy nói anh cũng ở đây nên em đến tìm anh chơi.” Giang Dục giải thích.
Lê Ứng và Giang Mộng đều ở căn hộ có một phòng ngủ, kết cấu của các gian phòng khá giống nhau. Giang Dục thay dép lê rồi bước vào, trước hết cậu đi dạo một vòng quanh phòng khách theo thói quen.
Lúc bấy giờ cửa ban công đang khép hờ, một cơn gió đêm thổi đến phe phẩy. Trong gạt tàn đặt trên bàn trà còn có mấy tàn thuốc, có mùi thuốc lá nhàn nhạt vương vấn trong phòng khách.
Giang Dục chỉ mới liếc mắt thì đã thấy Lê Ứng đi đến đổ gạt tàn, kế đó anh bước đến ban công rồi mở rộng cửa kính.
“Mùi thuốc có nồng lắm không em?” Lê Ứng hỏi.
“Cũng bình thường ạ,” Giang Dục đáp.
Cậu cũng không nhạy cảm với mùi thuốc lá lắm, song có vẻ Lê Ứng nghiện thuốc rất nặng, trông mấy tàn thuốc nọ như vừa được hút xong.
Giang Dục bèn ngồi xuống sô pha, cậu thuận miệng tán gẫu: “Có phải anh nghiện thuốc nặng lắm không?”
“Không đâu.” Lê Ứng tráng qua gạt tàn ở ban công, sau đó anh bước vào rồi đặt lên kệ bàn trà.
Anh dừng một lát rồi giải thích: “Bình thường anh không hút nhiều lắm đâu.”
Giang Dục giương mắt nhìn anh, cậu hơi nhướng mi, trưng ra vẻ mặt “anh thấy em có tin không”.
Lê Ứng thấy vậy
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/nam-than-cua-chi-gai-yeu-tham-toi/909711/chuong-19.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.