[Giang Mục…]
[Thực xin lỗi…]
[Tôi nghĩ, chúng ta không thể ở chung cùng một chỗ.]
….
[Nếu như vậy, cậu lựa chọn lưu em ấy lại hay là thả em ấy rời đi.]
[Cậu biết rõ thích em ấy, kết quả sẽ là gì, vì cái gì còn làm như vậy.]
A, kéo dài lâu như vậy, cũng tới thời điểm để cho Hạ Lăng quay về ‘nhà’ thôi.
Nếu như có thể có được một lần cơ hội nữa, y tuyệt đối sẽ không khinh địch như vậy, để cho Hạ Lăng dễ dàng rời đi.
Chính là, chỉ sợ sẽ không còn bất cứ cơ hội nào…
Thật ra cho tới bây giờ, cho tới bây giờ đều chưa từng có cơ hội hối hận qua…
Hạ Lăng.
Không đợi cho Hạ Lăng đi tới để nghe xem Giang Mục rốt cuộc muốn nói cái gì, hắn liền cảm giác được không khí xung quanh đang từng chút một loãng ra, cuối cùng thế giới lấy Giang Mục làm trụ cột liền bắt đầu xoay chuyển trở về hắc ám. Mà Giang Mục vị trí vốn đang nằm ở trên giường, hiện tại đã sớm không còn bất cứ cái gì, liền ngay cả mảnh nhỏ trí nhớ cũng không phục hồi sự tồn tại.
“Đây là sự trừng phạt bởi vì trước kia tôi đã ích kỉ bỏ đi sao, Giang Mục…” Không có ánh sáng của mảnh nhỏ trí nhớ, trong không gian chỉ có vô tận hắc ám, Hạ Lăng căn bản không nhìn thấy rõ bất cứ cái gì. Nhưng mà ở ngay dưới tình huống như vậy, một đôi tay nhẹ nhàng liền từ phía sau ôm lấy thắt lưng
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/nam-than-cong-luoc-he-thong/2176610/chuong-81-2.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.