Chính là hết thảy đều không phải là do Hạ Lăng có thể lựa chọn, giờ phút này hắn duy nhất có thể làm được chính là trầm mặc, cũng chỉ có trầm mặc mà thôi. Không chiếm được câu trả lời của Hạ Lăng, Giang Mục không hiểu vì sao trong lòng sinh ra một cảm giác phiền muộn, y không biết chuyện này là xấu hay là tốt. Tối thiểu Hạ Lăng cũng không trả lời rằng hắn nhất định sẽ phải rời đi, cũng không nói sẽ tuyệt đối lưu lại.
Ngay tại thời điểm Hạ Lăng không biết nên đối mặt ra sao với Giang Mục, lại thấy Giang Mục đứng lên, vươn tay ra tựa như trước kia, khẽ khàng mang theo dị thường ôn nhu xoa xoa đầu của Hạ Lăng, “Hôm nay tôi có chút việc, đi trước đây.” Hạ Lăng nhìn Giang Mục đi ra khỏi cửa, nếu như hắn gọi Giang Mục ở lại, có lẽ kết quả cuối cùng sẽ trở nên khác. Nhưng mà cuối cùng hắn vẫn là yếu đuối lựa chọn trầm mặc trốn tránh.
Rõ ràng trước kia, Hạ Lăng cho rằng căn phòng ở này thực nhỏ hẹp, nhưng hiện tại hắn lại thấy căn phòng này rộng lớn tựa như không có giới hạn. Mà nơi này, chỉ còn lại có một mình hắn, trừ bỏ hắn ra không có bất luận người nào khác. Hạ Lăng đầu có chút đau, hắn cần tạo ra một ít âm thanh để lừa gạt bản thân rằng kỳ thực hắn không hề cô đơn. Quét mắt nhìn cả phòng, Hạ Lăng cuối cùng đem tầm mắt dừng lại ở trên chiếc TV duy nhất có trong phòng khách.
Cơ hồ là trong nháy
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/nam-than-cong-luoc-he-thong/2176608/chuong-81-1.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.