Quả nhiên ngôn ngữ tứ chi chính là ngôn ngữ đơn giản dễ hiểu nhất trên thế giới, ngay cả chủ nhân bệnh thần kinh cũng bối rối nhìn ra được hắn đang lo lắng điều gì.
Hạ Lăng hướng Tiêu Lạc gật mạnh cái đầu nho nhỏ, một đôi lỗ tai ngăn ngắn màu trắng dựng thẳng lên. Tiêu Lạc nhìn thấy vậy, tâm đều mềm nhũn, sờ sờ đầu của Hạ Lăng, ngược lại cầm lấy lọ thuốc kia, “Có đôi khi cảm thấy, mày thực giống một con người.”
Vô nghĩa! Vốn là người có được không! Nếu không phải cái hệ thống thích hãm hại kia đào hố hắn, hắn sẽ biến thành một con mèo sao!
[Cười mà không nói.]
Hạ Lăng tuy rằng chỉ là một con mèo con, nhưng mà móng vuốt của hắn vô cùng sắc bén. Nếu hắn thực sự dùng sức cào, miệng vết thương trên tay của Tiêu Lạc phỏng chừng có thể thấy được cả xương bên trong. Hương vị của nước thuốc thực gay mũi, Hạ Lăng né ra xa nhưng vẫn có thể ngửi được cỗ mùi kia. Hơn nữa khứu giác của hắn hiện tại càng thêm linh mẫn hơn so với trước kia, loại hương vị này quả thực là chịu không nổi.
Tiêu Lạc bôi thuốc xong mới phát hiện ra Hạ Lăng nguyên bản vẫn ngồi xổm bên cạnh cánh tay của mình không biết từ lúc nào đã chạy tới góc bàn bên kia. Y vừa định vươn tay ra ôm lấy Hạ Lăng, đã bị Hạ Lăng đập cho một cái móng vuốt.
“Làm sao vậy?”
Hạ Lăng dùng móng vuốt che mũi, một cái móng vuốt khác chỉ tới lọ thuốc trên
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/nam-than-cong-luoc-he-thong/2176508/chuong-34.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.