Khi Lê Giang Dã tự lăn xe từ hành lang trở về phòng mình, Lê Gia Minh đều ngoan ngoãn đi theo cậu suốt quãng đường.
Trong lòng cậu mang đầy tâm tư, mặc dù nghe thấy tiếng chân chó giẫm trên sàn nhà nhưng cũng không quay đầu lại vì đang mải suy nghĩ về chuyện khác.
Nhưng vào lúc này khi cậu vừa vào phòng và dừng lại thì Lê Gia Minh lại đột nhiên từ phía sau xoay người, đặt cái đồng xù lông của mình trên đùi Lê Giang Dã.
"Ngoan!" Lê Giang Dã vô thức đưa tay ra và chạm vào đầu của Lê Gia Minh.
"Au..." Nhưng một chút an ủi này cũng không khiến Lê Gia Minh bình tĩnh lại, ngược lại chú chó con còn ngẩng đầu kêu lên một tiếng, không phải những tiếng giật cục thông thường mà là những tiếng nức nở kéo dài.
Vệt lông hình chữ thập như một chiếc mặt nạ trời sinh trên khuôn mặt Lê Gia Minh, cũng vì thế mà vặn vẹo theo cho nên nhìn nhóc ta càng thêm ngốc nghếch, nhóc con chỉ nhìn Lê Giang Dã bằng đôi mắt đen như hạt đậu của mình, giống như đang ấm ức dò hỏi gì đó ——
"Cục cưng!"
Khóe môi Lê Giang Dã khẽ run lên, mới đầu còn muốn kiềm chế, nhưng giây tiếp theo lại khó khăn cúi người xuống rồi ôm chặt lấy Lê Gia Mình trong lòng mình: "Xin lỗi, cưng à... thực xin lỗi!"
Một chú chó Alaska với hình thể to lớn như thế này, tưởng chừng mỗi lần phấn khích lên đều giống như có thể bổ nhào vào người khác, nhưng thực ra nhóc con này cũng chỉ mới hơn một tuổi, hẵng
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/nam-phu-tang-tam-benh-cuong-dich-qua-bi/5301239/chuong-94-2.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.