Khi Tạ Lãng chậm rãi bước vào đại sảnh, Tạ Dao đang đứng trên cầu thang và quay lưng lại với phía lối vào hệt như trong camera giám sát: "Chú Lưu, vừa rồi tôi quên nói với chú, múc ít cháo tổ yến thôi, lát nữa là đi ngủ rồi, tôi không ăn nhiều được."
Bà ấy không quay đầu lại mà vẫn nhìn lên bức chân dung kia, chỉ là tiện dặn dò một câu.
Tạ Lãng yên lặng nhìn vào bóng lưng cao gầy của bà ấy, im lặng một lát mới khẽ nói: "Quản gia Lưu ra ngoài rồi mẹ!"
"Hửm?"
Lúc này Tạ Dao mới nghi hoặc xoay người lại: "Con đến rồi à!"
Bà ấy vẫn đứng ở trên cao, nhưng trong lúc nhất thời vẫn chưa điều chỉnh lại được trạng thái của mình, hình như là hơi giật mình.
Có lẽ là vì cách xuất hiện của Tạ Lãng khá kỳ lạ, hoặc cũng có thể là vì trên khuôn mặt của Tạ Lãng lúc này lộ ra vẻ khác thường, cho nên bà ấy trong thoáng chốc cũng không nghĩ ra quản gia Lưu rốt cuộc đã đi đâu.
"Ngồi đi, trà vừa mới pha đó!" Tạ Dao lúc này mới nhàn nhạt nói, bà ấy vẫn có thói quen giữ vẻ bình tĩnh trước mặt con trai mình như cũ, sau khi chậm rãi đi xuống tầng thì ngồi xuống chiếc ghế sô pha màu gụ mà mình thường dùng, chỉ vào một bên ghế và nói: "Vốn là muốn ăn cơm cùng nhau, nhưng con lại về muộn quá! Sao thế công ty có việc gì à, khó xử lý lắm sao?"
"..."
Tạ Lãng im lặng một lúc, cuối cùng mới trả lời rằng: "Thật ra công ty
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/nam-phu-tang-tam-benh-cuong-dich-qua-bi/5301238/chuong-94-1.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.