Suốt đường Điền Doanh Doanh đều mang thần sắc bối rối chạy về Quan Tuyết Các, sau đó tông cửa vọt vào phòng.
Hà Thanh bị Điền Doanh Doanh làm hoảng sợ, ngẩng đầu chỉ thấy gương mặt nàng ta tái nhợt, môi run run, lẩm bà lẩm bẩm. Hà Thanh ném hà bao trong tay xuống bàn, tiến lên đỡ lấy nàng ta, “A Doanh, ngươi sao vậy, sao sắc mặt lại khó coi như thế?”
“Đầu… đầu mãng xà…” Điền Doanh Doanh nói năng lộn xộn, thân thể run rẩy, nhớ lại cặp mắt có đồng tử dựng thẳng màu vàng lạnh như băng kia liền thấy ớn lạnh từ tận đáy lòng. Vừa rồi lúc nàng đang đứng rình trộm thì bên tai đột nhiên vang lên thanh âm của người nào đó khiến cho cả người nàng phát lạnh, “Mơ ước những thứ không thuộc về mình sẽ phải trả giá bằng đại giới đó.” Lúc ấy nàng hơi sửng sốt, ngay sau đó liền thấy ở góc độ mà Tô Bạch không phát hiện, Mộ Thanh Giác đang cười quỷ dị với nàng, sau đó khuôn mặt tuấn dật của y bị thay thế bằng một cái đầu mãng xà dữ tợn!
“Mãng xà?” Hà Thanh tưởng Điền Doanh Doanh tới Bách Thú Viên rồi bị loài thú nào đó dọa sợ nên cũng không hỏi nhiều, đỡ nàng ngồi xuống, thuận tay rót thêm cho nàng chén nước.
Nước trà ấm áp ít nhiều cũng trấn an được trái tim đang sợ hãi của nàng một chút, Điền Doanh Doanh dần dần bình tĩnh lại, có điều đầu ngón tay vẫn hơi run run. Trên thế giới này mặc dù có một số người mang huyết mạch của linh thú nào đó nhưng nàng
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/nam-phu-moi-that-la-tuyet-sac/1337612/chuong-56.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.