Edit: Lune
Về đến nhà đã là 9 giờ tối. Hồi trước Quý Miên vào phòng Lạc Dã học thường cũng chỉ 9 giờ là về phòng mình, thế nên giờ không cần qua đó nữa.
Tắm xong, Lạc Dã ngồi vào bàn học nửa tiếng, 10 giờ thì đứng dậy cầm cốc nước ra khỏi phòng.
Lúc đi qua phòng bên cạnh, cậu quay đầu nhìn chằm chằm vào cánh cửa, xác nhận khe cửa bên dưới vẫn còn ánh sáng hắt ra mới xuống tầng lấy nước, chuẩn bị đi ngủ.
Sáng sớm hôm sau, Lạc Dã mang cặp sách xuống tầng ăn sáng.
Không lâu sau, Quý Miên cũng đi xuống, ngồi đối diện cậu.
Cùng lúc anh ngồi xuống, Lạc Dã đang cắn bánh mì ngước mắt lên, tầm mắt lập tức khóa chặt lấy người đối diện.
Cậu đã làm động tác này quá nhiều lần, nó gần như đã thành phản xạ có điều kiện rồi.
Chẳng nhớ từ ngày nào nữa, có lẽ là không lâu sau cái hôm cậu khỏi bệnh vào một năm trước, Lạc Dã bắt đầu có thói quen quan sát Quý Miên.
Ban đầu chỉ là vì tò mò: Tại sao lời nói và hành vi của người này lại khác nhau tới vậy?
Lạc Dã muốn biết nguyên nhân.
Quan sát biểu cảm nhỏ trên mặt người khác không phải chuyện dễ dàng, nhưng nếu đối tượng quan sát là cùng một người thì lâu dần kiểu gì cũng sẽ nắm bắt được một vài quy luật.
Con ngươi hơi chếch khi nói dối, tần suất lông mi lay động khi nói trái với lòng, khóe môi mím căng lúc căng thẳng... Đương nhiên là
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/nam-phu-luon-nhan-duoc-kich-ban-si-tinh/3726717/chuong-97.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.