Edit: Lune
Trong xe ô tô màu đen, tiếng nhạc êm dịu vang lên.
Hạng Ngạn Minh thỉnh thoảng lại nhìn hai mẹ con đang ngồi cạnh nhau ở hàng ghế sau qua gương chiếu hậu.
Người phụ nữ xinh đẹp duyên dáng, tuy diện trang phục thanh lịch đơn giản song vẫn không thể che lấp được vẻ đẹp của cô.
Gần bốn mươi tuổi, nhưng dường như thời gian chưa từng để lại vết tích tháng năm nào trên gương mặt cô, còn những nếp nhăn nhỏ nơi đuôi mắt chỉ là dáng hình hóa thân của sự dịu dàng.
Ngồi sát bên người phụ nữ là một cậu bé chừng chín, mười tuổi. Nó ngồi im lặng trên ghế, lúc không biểu lộ cảm xúc trông giống như một con búp bê tinh xảo đặt trong tủ kính.
Cậu bé ôm một cái cặp sách nhỏ trước ngực, mặt ngoài cặp sách dán mấy hình dán hoạt hình mà nó không biết, là mẹ nó chọn cho nó lúc trước.
Lạc Chỉ Thư lại bắt gặp ánh mắt của người chồng mới cưới trong gương chiếu hậu lần nữa, cô không khỏi cười nói: "Ngạn Minh, anh tập trung tái xe đi."
Hạng Ngạn Minh hắng giọng: "Được."
Im lặng lái xe chưa được hai phút, hắn làm như vô tình nhắc tới: "Anh có một căn nhà bên thành phố S. Qua một thời gian nữa trời ấm lên rồi em đi xem với anh nhé?"
Có con ở đây, Hạng Ngạn Minh không tiện nói quá rõ ràng.
Nhưng Lạc Chỉ Thư hiểu ý.
Hạng Ngạn Minh và Lạc Chỉ Thư quen nhau từ thời học sinh, là mối tình đầu của nhau.
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/nam-phu-luon-nhan-duoc-kich-ban-si-tinh/3678894/chuong-87.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.