Edit: Lune
Cảm cúm của Quý Miên phải mất năm ngày mới có dấu hiệu thuyên giảm, không còn sốt nữa nhưng vẫn chưa lấy lại sức, chân tay cậu mềm nhũn, chỉ có thể nằm trên giường bệnh. Do nhiều ngày không ra khỏi cửa nên trông tinh thần cậu khá uể oải.
Lục Khả tranh thủ thời gian sau giờ làm đến thăm. Hôm nay không biết công ty có cuộc họp quan trọng gì mà anh ăn mặc rất đứng đắn, âu phục chỉnh tề, thậm chí cà vạt vẫn còn thắt trên cổ áo sơ mi.
Quý Miên gắng ngồi dậy, nhưng hai cánh tay chống người cứ run rẩy liên hồi.
"Kiệt sức cơ bắp à?" Lục Khả không nhịn được trêu cậu.
Quý Miên lười để ý tới anh, tiếp tục dùng hai cánh tay run lẩy bẩy để chống người dậy.
Lục Khả nhìn mà không đành lòng, cúi xuống đỡ lấy cánh tay của Quý Miên, nâng cậu dậy.
Anh phục vụ rất chu đáo, nâng cậu dậy rồi còn giúp kéo chăn, chỉnh gối.
Khoảng cách giữa hai người lúc này gần sát nhau, hơi thở của Lục Khả phả lên đỉnh đầu Quý Miên, chỉ cần cậu ngẩng đầu lên là gần như có thể đụng phải cằm đối phương.
Trong lúc Lục Khả bận bịu, Quý Miên đành phải cúi đầu suốt.
Sáng nay Lục Khả quên đeo kẹp cà vạt, cà vạt lụa đen rũ xuống lắc lư trước mặt Quý Miên theo động tác cúi người của anh.
Cậu nhìn nó lắc lư mà hoa cả mắt, bèn giơ tay nắm lấy đuôi cà vạt, định giúp Lục Khả "cố định" lại.
Nhưng người bị
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/nam-phu-luon-nhan-duoc-kich-ban-si-tinh/3628097/chuong-55.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.