Edit: Lune
Cơ thể của Hứa Trì Thu không chịu được thức khuya, mỗi tối đến mười giờ là đã mệt mỏi lắm rồi.
Quý Miên trò chuyện mấy câu đơn giản với hai người rồi về phòng nghỉ ngơi trước.
Mãi cho đến sáng hôm sau cậu bị đồng hồ sinh học của cơ thể Hứa Trì Thu đánh thức, nhưng khi thức dậy cũng gần mười giờ sáng rồi.
Ngủ liền mạch mười một tiếng mà lúc dậy vẫn cảm thấy buồn ngủ.
Chẳng qua Quý Miên không định nằm ườn trên giường nữa. Thời tiết hôm nay rất đẹp, cậu định lên boong tàu ngắm cảnh biển.
Sau khi đánh răng rửa mặt xong xuôi, cậu mở cửa ra, vừa ra ngoài thì đụng phải một người bước ra từ phòng đối diện, dáng người cao ráo, mặt mày sắc bén.
Lúc nhìn thấy Quý Miên, đối phương liếc một cái, hàng mi cụp tự nhiên vẫn che khuất nửa đôi mắt như cũ, trên mặt chẳng có biểu cảm gì.
"Anh Lục." Quý Miên mở miệng chào.
Lục Khả bại hoại gật đầu, đáp như đuổi người: "Ờ."
Rồi quay người bỏ đi, cứ như thể người hôm qua lên tiếng mạo phạm Quý Miên không phải là anh vậy.
Quý Miên chẳng thèm để ý đến thái độ khinh khỉnh của anh, chỉ cảm thấy việc Lục Khả ở phòng đối diện với mình tình cờ ghê.
Cậu quay người đóng cửa phòng lại, cất kỹ thẻ phòng rồi mới thong thả đi về phía boong tàu.
Trên boong tàu, chẳng biết Hứa Tri Hạ với Tần Diễm đã lên từ bao giờ, lúc Quý Miên tới nơi, hai người kia đã
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/nam-phu-luon-nhan-duoc-kich-ban-si-tinh/3615432/chuong-39.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.