Edit: Lune
Mất một lúc Quý Miên mới lấy lại được nhịp thở. Mặc dù do cậu cố ý diễn kịch nhưng cơ thể này hễ ho là không thể kiểm soát nổi, cuối cùng lại diễn giả thành thật.
"Còn khó chịu nữa không?" Tần Diễm lo lắng hỏi.
Quý Miên lắc đầu.
Cậu được Tần Diễm cẩn thận dìu đến ngồi xuống cạnh một cái bàn gần đó.
"Tên kia là Lục Khả, vốn không ưa tớ nên mới cố tình gây khó dễ cho cậu." Tần Diễm liếc nhìn hướng Lục Khả rời đi, tên kia lấy một ly rượu từ người phục vụ rồi ngồi xuống một chiếc ghế sô pha dài màu đỏ, đám con em nhà giàu xung quanh đều như e ngại điều gì đó mà lũ lượt tránh xa ra, càng đừng nói gì đến việc ngồi gần Lục Khả.
Tần Diễm rời mắt, nói với Quý Miên: "Mấy ngày tới cố gắng đừng tiếp xúc gì với anh ta, tên kia là kẻ điên."
"Ừm."
Tần Diễm nhìn đồng hồ, đã hơn tám giờ bốn mươi rồi. "Tớ đi đón Tri Hạ đây."
"..."
Nghe thấy cái tên Tri Hạ, Quý Miên chậm rãi cúi đầu xuống, đôi mắt đen ẩn sau hàng mi dài mang đầy vẻ u ám lạnh lẽo, khoảnh khắc ấm áp ngắn ngủi với Tần Diễm khi nãy lập tức tan thành mây khói. Bởi vì tức giận nên gương mặt tái nhợt thoáng đỏ bừng, trông càng thêm tiều tụy làm người ta không khỏi thương xót.
Nhưng Tần Diễm hoàn toàn không để ý đến những điều này, hắn bị muộn mất mười mấy phút vì Quý Miên rồi nên lúc này chỉ
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/nam-phu-luon-nhan-duoc-kich-ban-si-tinh/3615246/chuong-38.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.