Edit: Lune
Kỳ nghỉ hè của Quý Miên đã trôi qua mười ngày.
Cậu đã về nhưng người nào đó ở tầng dưới lại bắt đầu mất ngủ.
Bình thường Đoàn Chước rất hiếm khi nằm mơ, nhưng kể từ hôm Quý Miên trở về, những giấc mơ ướt át mà ngay cả giai đoạn tuổi dậy thì cũng chưa từng ghé thăm lại bắt đầu xuất hiện, giày vò anh cả đêm.
Sự xao động muộn màng trong cuộc đời hóa thành hàng vạn con kiến, mỗi khi đêm đến lại rủ nhau bò ra ngoài, không ngừng gặm nhấm sống lưng và trái tim anh.
Sau chín ngày liên tục bị buộc bừng tỉnh khỏi giấc mộng vào lúc rạng sáng, lúc sầm mặt đi giặt quần lót, Đoàn Chước bắt đầu nghi ngờ liệu có phải cơ thể mình đã bị sao rồi không.
Anh độc thân đến giờ, đây là lần đầu tiên trong đời anh gặp phải tình huống này.
Đoàn Chước nằm lại trên giường, rõ là đang rạng sáng nhưng nhiệt độ lại nóng đến nỗi làm anh bức bối.
Bật điều hòa, chỉnh nhiệt độ xuống rất thấp rồi mà vẫn không làm dịu được cơn nóng rực từ trong lồng ngực bốc lên.
Nhìn sao cũng thấy giấc mơ của anh quá mức bất thường, vì trong mơ, người nằm rên rỉ dưới thân anh, bất kể là giới tính hay thân phận gì thì đều...
Đoàn Chước nhìn trần nhà đen kịt, cơ thể hơi run lên.
Với những hình ảnh trong mơ, anh nghĩ có lẽ mình sẽ thấy ghê, hoặc ít nhất cũng sẽ khó chịu. Nhưng ngoài nhịp tim không ngừng gia tốc, cùng với cảm
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/nam-phu-luon-nhan-duoc-kich-ban-si-tinh/3513829/chuong-21.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.