Edit: Lune
"Ăn trộm?"
Đoàn Chước liếc qua Quý Miên, phát hiện nhỏ ăn trộm bị đánh cho bầm dập mặt mũi kia cũng đang nhìn mình.
Anh không để ý lắm, quay đầu giục Tóc đỏ: "Nhanh lên."
Biểu cảm của anh không đổi, nhưng Tóc đỏ biết mình đã để Đoàn Chước đợi mất kiên nhẫn, thế là hắn thả tóc Quý Miên, vội hất người ra.
Quý Miên thình lình mất trọng lực, cả người ngã sõng soài ra đất.
【Chúc mừng, không tốn công sức cũng xong việc.】Âm thanh hệ thống lạnh lùng.
Quý Miên hoang mang hỏi:【Gì cơ?】
【Em trai kết nghĩa của nữ chính, vị "Đại ca" Đoàn Chước mà cậu phải đến nương nhờ, ầy, đang ở trước mặt cậu.】
Không ngờ trên đời lại có chuyện tình cờ thế này, Quý Miên thầm gật đầu, ngay cả cảm giác đau đớn trên mặt cũng sắp quên.
Cậu vui vẻ nói:【Thế à, tốt quá...】
【Tốt cái bíp——!】Lời lẽ thô tục của hệ thống bị chặn tự động.
Ngữ khí của nó thay đổi quá đột ngột, làm Quý Miên càng ngơ hơn:【Sao vậy?】
【Thanh niên tóc đỏ này là đàn em của Đoàn Chước, cậu trộm đồ của hắn cũng tương đương đắc tội với Đoàn Chước. Lần này đừng nói đến nương nhờ anh ta, anh ta không gây rắc rối cho cậu đã là may lắm rồi. 】
【Vậy anh...】Quý Miên hơi ấm ức:【Thế sao ban đầu anh không nói cho tôi biết, người tóc đỏ kia là đàn em của "Đại ca"?】
【...】
Hệ thống im lặng một lúc, sau đấy【Hừ】một tiếng, không nói gì.
Quý Miên thế mới biết hệ thống không
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/nam-phu-luon-nhan-duoc-kich-ban-si-tinh/3451598/chuong-4.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.