Quý Miên giả vờ lơ đãng đứng dậy, chậm rãi đi qua đường cái tới gần chỗ thanh niên tóc đỏ. Sau hai phút đi đường, Quý Miên đã tới sau lưng hắn, trở thành một người qua đường không đáng chú ý.
Kinh nghiệm ăn trộm của nguyên chủ vô cùng phong phú, nên sau khi trở thành "Quý Miên", Quý Miên cũng kế thừa năng lực này của cậu ta.
Thanh niên tóc đỏ đi về phía Mặt trời, cái bóng ngắn bị kéo lại phía sau, cái bóng của Quý Miên cũng bị kéo lại phía sau như hắn.
Cậu nín thở, bước chân nhẹ như mèo, đồng thời còn phải giả vờ ra vẻ đường hoàng để tránh người qua đường nghi ngờ.
Nhìn qua khe hở khóa kéo túi da trên vai thanh niên tóc đổ,
Nhìn qua khe hở của chiếc khóa kéo trên chiếc túi da đeo vai của thanh niên tóc đỏ, tim cậu đập mạnh một nhịp, cậu nhìn thấy — trong đó có một cái túi màu đen, tuy chỉ lộ ra một góc nhưng Quý Miên rất chắc chắn đó là ví tiền.
Chờ thanh niên đi vào một cửa hàng bán bánh thịt, Quý Miên cũng theo vào.
Mùi thơm của bánh thịt, mùi thơm của bột mì lẫn thịt xộc vào múi cậu, thơm đến nỗi làm bước chân cậu lảo đảo.
Phía trước còn có người xếp hàng, thanh niên tóc đỏ đứng cuối hàng, giọng oang oang: "Bà chủ! Cho hai cái bánh thịt hương hà! Đóng gói mang đi, mỗi cái một túi nhé."
Tiếng đáp sảng khoái của bà chủ truyền ra: "Được."
Quý Miên nghĩ lệch đi: Bánh thịt hương hà... nghe
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/nam-phu-luon-nhan-duoc-kich-ban-si-tinh/3451597/chuong-3.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.