Bằng độ hot trên Weibo, Lâm Vĩnh Gia như ý nhận được các lời mời đóng quảng cáo. Hôm nay khi cậu đang ở phòng sàng lọc khảo sát xem có thể hợp tác với nhãn hiệu nào thì đột nhiên nghe được tiếng chào kỳ lạ.
“Xin chào, xin chào.” Một con myna đứng trên cửa sổ nhảy tới nhảy lui cất tiếng chào Lâm Vĩnh Gia khiến cậu buông giấy tờ trong tay đi đến chào lại nó, chợt cảm thấy thực kỳ diệu, trước kia là hắn đứng bên cửa sổ chào hỏi chú chim, bây giờ đến lượt nó đến bên cửa sổ gọi mình.
“Sao mày lại tới đây? Ông An đã về rồi à?”
Lâm Vĩnh Gia cho chim ăn mấy ngày thì Trương An Thái liền tới đây mang nó đi, nói là lão gia tử ở bệnh viện thấy chán nên nhớ chú chim này.
“Về nhà, về nhà.” Chú myna vỗ cánh phành phạch bay đi, Lâm Vĩnh Gia nhìn theo bóng nó, thấy ông An bước xuống từ một chiếc xe hơi, hẳn là ông đã xuất viện.
Lâm Vĩnh Gia nghĩ ngợi một lúc rồi quyết định lại thăm ông, nhân tiện hỏi ông xem xem có gì cần giúp đỡ không.
Khi Lâm Vĩnh Gia gõ cửa, đúng lúc Trương An Thái bước ra, hai người gặp nhau cũng chỉ gật đầu chào hỏi.
“Chào Trương tổng, tôi đến thăm ông An một lát.” Lâm Vĩnh Gia nói.
“Ừm, chào cậu, làm phiền cậu rồi.” Thấy Trương An Thái hình như đang định rời đi, Lâm Vĩnh Gia hơi khó hiểu. An bá mới từ bệnh viện về, thế mà Trương An Thái lại có việc gì quan trọng hơn
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/nam-phu-ba-tong-va-tieu-yeu-tinh-cua-anh/3737840/chuong-34.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.