“A, anh Mục há miệng nào.” Lâm Vĩnh Gia ngồi trên bàn ăn cầm cái muỗng vẻ mặt chờ mong nhìn Mục Cao Cách, ra hiệu anh há miệng. Mục Cao Cách nhìn chú Lưu ở một bên làm bộ không thấy gì, hơi như sống không còn gì luyến tiếc mà há mồm ăn miếng Lâm Vĩnh Gia đút cho.
Lâm Vĩnh Gia đút ăn thành công thì vui vẻ cực kỳ, cậu lại xúc một muỗng cơm, đặt đậu xanh và ngô xếp thành hình trái tim vàng trắng xen kẽ lên trên cơm, làm bộ làm tịch thổi thổi thìa cơm đã nguội từ lâu, đem đến bên miệng.
“Anh Mục, a ~”
Một bữa cơm ăn nửa giờ vẫn chưa no, Mục Cao Cách bất đắc dĩ há mồm, Lâm Vĩnh Gia vì thìa cơm trông hấp dẫn hơn, luôn phải bày biện thật lâu.
Mục Cao Cách chỉ không hiểu, thìa cơm nuốt một miếng là hết, lại phải mất công trang trí như vậy, có tham gia triển lãm đâu.
“Lâm Vĩnh Gia, đừng nghịch nữa, em đút anh xong nhanh còn đi ăn cơm.” Mục Cao Cách hai ngụm đã xong đồ ăn trong miệng, nhìn Lâm Vĩnh Gia đang dùng đũa đè phẳng muỗng cơm, để cậu đặt lên trên đó một lớp trứng chiên.
Anh cũng muốn tự mình ăn cơm, nhưng Lâm Vĩnh Gia nói gì cũng không chịu đưa muỗng cho anh, nhất quyết đòi chơi.
“Không vội không vội, trang trí đẹp thì anh Mục ăn mới ngon chứ.” Lâm Vĩnh Gia thành công sắp cơm, trứng gà, cà rốt, cùng lát thịt thành bốn lớp, chiêm ngưỡng tác phẩm nghệ thuật của mình một chút đưa đồ ăn đến bên
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/nam-phu-ba-tong-va-tieu-yeu-tinh-cua-anh/3510832/chuong-23.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.