Lúc cậu lôi kéo Mục Cao Cách đi mua đồ tập gym mới, Lâm Vĩnh Gia mới nhớ ra vì sao cậu lại cảm thấy Diệp Hoa quen mắt.
“Em nhớ ra rồi! Hôm đó em đến công ty tìm anh, em gặp anh ấy trong thang máy.” Lâm Vĩnh Gia kích động mà vỗ vào đùi Mục Cao Cách, cuối cùng cũng nghĩ ra, mấy ngày nay khó chịu chết cậu.
“Ui.” Đột nhiên bị vỗ Mục Cao Cách bắt được tay Lâm Vĩnh Gia, Bé Gây Rối ngày thường yếu ớt chả làm nổi gì, thế mà lực tay mạnh phết. Anh vốn dĩ muốn phạt cậu bằng cách đánh vào lòng bàn tay, nhưng cúi đầu nhìn thấy bàn tay cậu hơi hơi phiếm hồng, cuối cùng đành nhéo nhéo tay cậu, hỏi: “Tay có đau không?”
“Đau, đau lắm, anh Mục hôn một chút thì hết đau.” Kỳ thật một chút cũng không đau, Lâm Vĩnh Gia há mồm làm nũng.
Nhìn Lâm Vĩnh Gia rõ ràng là không sao lại bắt đầu lẳng lơ, Mục Cao Cách buông tay cậu ra: “Ai bảo dùng nhiều lực như vậy thì chả đau.”
“Anh Mục chân anh có đau không?” Lâm Vĩnh Gia chờ mong hỏi Mục Cao Cách, bộ dạng chỉ cần Mục Cao Cách nói đau là cậu lập tức hôn lên.
Mục Cao Cách thong thả ung dung cởi bộ đồ tập, nhìn ánh mắt Lâm Vĩnh Gia càng ngày càng chờ mong, đáp lại là không đau rồi lập tức thử chính trang, thử xem có vừa người không.
Lâm Vĩnh Gia mất mát ngã xuống sô pha, nhìn Lâm Vĩnh Gia khoa trương mà uể oải ỉu xìu, Mục Cao Cách thỉnh thoảng trêu Bé
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/nam-phu-ba-tong-va-tieu-yeu-tinh-cua-anh/3510831/chuong-22.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.