Đường Tịnh cùng Phó Minh Tu đã về đến nhà, hoàn toàn không thể lãnh hội được nỗi lo lắng của Phương Thăng Chi.
Phó Minh Tu bị đuổi đi tắm gội thay quần áo, Đường Tịnh vây quanh Hoa thẩm thẩm, nhìn nàng nấu ăn, đại cẩu mập ú vây quanh Đường Tịnh chạy lòng vòng, ý đồ muốn chộp lấy đùi gà nhỏ trong tay Đường Tịnh mà ăn.
"Tịnh Tịnh a, ngươi tới đây, cha có chuyện muốn nói cùng ngươi." Đường Đức Quý đứng ở ngoài phòng bếp, hướng về phía Đường Tịnh vẫy vẫy tay.
Trong phòng bếp khói lửa tầng tầng lớp lớp, đứng gần, hắn sẽ nhịn không được mà ho khan.
"Nga!" Đường Tịnh lên tiếng, đem đùi gà nhỏ nhét vào trong miệng túi rộng, lại lau khô tay nhỏ, lúc này mới đi đến bên người Đường Đức Quý.
Đường Đức Quý dẫn Đường Tịnh đi về phía trước, đã vào thu, trong viện lá sen trong hồ đã bắt đầu khô héo, qua không bao lâu nữa trời sẽ trở lạnh.
"Tịnh Tịnh a, cha muốn cho ngươi sớm ngày cùng tiểu ca ca thành thân, ngươi nguyện ý không?" Đường Đức Quý cố nén sự ngứa ngáy trong giọng nói, không có người biết, lần gần nhất hắn lén đi xem không ít đại phu, nhưng tất cả đều nói không tốt.
Hắn thời trẻ vì cứu chủ tử, thân mình bị thương, lớn tuổi rồi, liền không gánh được nữa, nhưng hắn không yên tâm ngốc khuê nữ nhà hắn, hắn muốn nàng khoái hoạt vui sướng mà gả chồng, tương lai a, có chỗ mà dựa vào.
"Cha muốn nhìn Tịnh Tịnh cùng tiểu ca ca thành thân sao?" con ngươi Đường Tịnh mênh mông, an
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/nam-chu-hom-nay-cung-khong-tra/1192593/chuong-27.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.