Mà Tuân Cảnh bên cạnh cũng nhìn Tô Yên, ý cười gia tăng.
Thật không nhìn ra, vị công chúa này còn là một người công tư phân minh.
Vào lúc đó, Tuân Cảnh tự hỏi, rốt cuộc là Trấn Nam Vương không cần vị công chúa này hay là vị công chúa này không cần Trấn Nam Vương?
Nhìn biểu cảm này, khả năng là vế sau sẽ cao hơn.
Tô Yên thấy phó tướng kia không nói năng gì, chỉ lạnh mặt đứng đó.
Nàng quay đầu nhìn Tuân Cảnh, nghiêm túc hỏi
“Chàng muốn loại hoa nào?”
Tuân Cảnh cười nhạt, bộ dáng đó làm cho không gian như một bức tranh thủy mặc, vừa thấy liền không rời mắt được.
“Công chúa quyết định.”
Tiểu Hoa trong đầu Tô Yên hừ hừ một tiếng.
Trước đó còn nói muốn lấy lại kim trâm thì phải mua loài hoa hắn thích, sau lại nói ký chủ tự mình quyết định.
Đây rõ ràng là hắn muốn hoa lại không muốn trả lại cây trâm.
Đến lúc đó ký chủ lại phải lo nghĩ hai việc này.
Tiểu Hoa đã quá đỗi quen thuộc với cái loại kịch bản này bởi đây cũng không phải lần đầu hắn làm.
Mà lúc Tuân Cảnh nói chuyện, phó tướng Trương Khắc lạnh mặt đứng ở một bên do dự một chút rồi dò hỏi
“Xin hỏi người chính là Tuân Cảnh Vương gia?”
Kim Nhất phía sau Tuân Cảnh lạnh lùng nói
“Nhìn thấy Vương gia còn không hành lễ?”
Lời nói vừa dứt, Trương Khắc liền ôm quyền
“Gặp qua Vương gia!”
So lúc hành lễ với Tô Yên thì cung kính hơn hẳn.
Có lẽ đối với bá tánh Kim Vĩnh quốc mà nói, tướng quân Âu Dương
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/nam-chu-benh-kieu-sung-len-troi/1639594/chuong-1612.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.