Sở Ngư nguyên bản vẫn còn vô cùng suy yếu nhưng sau khi được tổ mẫu chữa trị liền tốt hơn hẳn. Hắn bắt đầu cân nhắc nên xử lý chuyển ở Thiên Uyên môn như thế nào.
Tống Kinh Nghĩa ra vẻ đạo mạo nhưng thực chất là một ngụy quân tử là việc không thể nghi ngờ, nhưng gã có tiếng nói trong sư môn, những đệ tử đi theo lúc đó cũng không ra mặt nói ra sự thật.
Quả thật, bọn họ lưu lại cũng là vô dụng......
Sở Ngư ngộ ra. Bọn họ lưu lại vốn dĩ là vô dụng, chạy hay không chạy đều giống nhau. Nếu lưu lại còn có khả năng kéo chân sau hoặc tạo ra thương vong không cần thiết......Vậy không cần truy cứu.
Tâm tình nhẹ nhàng vui sướng của hắn ngày hôm sau đã bị Sở Thanh phá vỡ.
Sở Thanh sáng sớm liền tìm đến, tỉ mỉ hỏi Sở Ngư những chuyện hắn trải qua, suy nghĩ một lúc, thấp giọng nói: "Đệ đệ, đệ mất tích không lâu thì có trưởng lão Thiên Uyên Môn trưởng lão chạy tới. Cái tên gọi là Đại đệ tử của chưởng môn kia là cố ý không phát ra tín hiệu."
Ba năm trước, chưởng môn Tống Viễn Trác cũng biết được việc tu sĩ ma đạo tiến vào Tiêu Hà, hắn khi đó đã nhận ra những tu sĩ ma đạo đó là vì Ma trùng ăn thịt người mà đến.
Nhưng Tống Viễn Trác không muốn hủy bỏ rèn luyện của chúng đệ tử nên đã để lại cách bảo đảm cho bọn họ an toàn. Tám phần trước khi xuất phát, Tống Viễn Trác đơn độc cho Tống Kinh
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/nam-chinh-moi-ngay-deu-muon-cong-luoc-ta/3379390/chuong-23.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.