Lăng Khư là phế tích còn lưu lại sau đại chiến của các tu sĩ thượng cổ. Đối với ngoại giới là một không gian độc lập. Nơi này nguy hiểm trập trùng, hơi không chú ý một chút sẽ mất mạng, hồn phách cũng sẽ bị cầm tù ở bên trong. Nhưng trong Lăng Khư kỳ hoa dị thảo, kỳ trân dị bảo nhiều đến đếm không xuể. Các tu sĩ đối với Lăng Khư vừa yêu vừa hận.
Bởi vì linh lực trong Lăng Khư dao động không ổn định, tu sĩ Kim Đan kỳ trở lên không thể đi vào, cho nên cứ mười năm một lần tổ chức Tiên Kiếm đại hội, kỳ thật là để chọn lựa đệ tử đủ tư cách để tiến vào Lăng Khư.
Lăng Khư là địa điểm thăng cấp quan trọng của nam chính, tuyệt đối không thể bỏ lỡ. Trong nguyên tác nam chính là dành được vị trí hạng nhất trong Tiên Kiếm đại hội đi vào nên hiện tại Sở Ngư tất nhiên không thể để nam chính chịu bất luận một chút tổn thương gì. Lỡ cho ảnh hưởng tới năng lực của y phát huy, xếp hạng hai là không được.
Nói đi nói lại, theo nguyên tác lúc này nam chính mới tới đỉnh Trúc Cơ sơ kỳ, như thế nào đã vụt đến tận Trúc Cơ hậu kỳ?
Sở Ngư sâu sắc cảm thấy buồn bực.
Trở lại tiểu viện, hai người còn chưa ngồi xuống, một đạo truyền âm phù bỗng nhiên từ xa bay tới. Tạ Hi vung tay lên, lười biếng mà bắt lấy, truyền âm phù tự động bốc cháy, giọng nói của Lục Khinh An rõ ràng truyền ra:
"Ba năm đã
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/nam-chinh-moi-ngay-deu-muon-cong-luoc-ta/3355976/chuong-15.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.