Chương trước
Chương sau
Sửa sang lại quần áo, Khưu Bạch chậm rãi đi tới, ông cụ trông cửa thấy thì hỏi: "Đến làm gì?"

Khưu Bạch bày ra vẻ mặt đau khổ, "Em trai trong nhà muốn đọc sách, cháu lại không có phiếu để mua sách, chỉ có thể đến đây tìm vận may."

Ông cụ một mặt không tin nhìn cậu.

Khưu Bạch thấy thế thì lấy từ trong túi quần ra mấy viên kẹo hình thỏ trắng ra đặt trước mặt ông lão, giọng điệu tức giận, "Trẻ nhỏ cả ngày muốn ăn kẹo hỏng cả răng, phải quản chúng thật tốt. Kẹo này ngài lấy về cho cháu trai của ngài ăn đi. Nếu em cháu còn đến gây sự, cháu sẽ đánh nó một trận!"

Ông lão không thể rời mắt khi nhìn đống kẹo bơ cứng được đóng gói đẹp mắt trên bàn, ông giơ tay chỉ hướng nhà kho vẫy vẫy: "Đứa nhỏ này muốn đọc sách cũng là chuyện tốt, ngươi đi vào tìm chút đi."

Khưu Bạch nở nụ cười, "Cảm ơn ngài, cháu sẽ ra ngoài sớm."

Khưu Bạch bước vào qua một cánh cửa nhỏ, cậu ngạc nhiên khi thấy bên trong rất rộng rãi, nhưng tất cả các loại sách, đồ đạc rách nát và một số đồ đạc lỉnh kỉnh nằm rải rác khắp nơi.

Khưu Bạch mơ mơ hồ hồ nhặt mấy đồ vật bị rỉ, lật đi lật lại nửa tiếng đồng hồ, nhưng cũng không thấy mảnh cổ vật nào.

Vỗ trán một cái, cậu bừng tỉnh nhớ tới loại đồ cổ vào lúc này được liệt vào "Tứ đại thiên hạ" sớm đã bị thiêu thiêu, đập đập rồi, làm sao có thể có ở những nơi như trạm phế phẩm này được chứ.

Chán nản thở dài, Khưu Bạch chuẩn bị đi ra ngoài, cùi chỏ lại đụng vào một mảnh gỗ, "Ba" một tiếng rơi xuống một cái hộp gỗ hình chữ nhật phẳng lì.

Khưu Bạch nhặt lên xem kỹ, vật này bề ngoài thoạt nhìn đen kịt như một mảnh gỗ rách, nhưng nhìn kỹ thì có thể thấy một khe hở rất nhỏ ở bên cạnh, còn có thể mở ra.

Có thể là do người xét nhà không để ý, nghĩ rằng nó là một thứ rách nát nên đã vứt vào đây.

Nhưng Khưu Bạch lại vừa vặn từng nghiên cứu qua cái này, trước đây cậu rất thích chơi rubik*, cửu liên hoàn*, luban lock* hay những trò tương tự để luyện não, cũng để giết thời gian

*Rubik:

*Cửu liên hoàn:

*Luban lock:

Cơ quan nhỏ trên hộp, Khưu Bạch suy nghĩ hơn mười phút đã "cùm cụp" một tiếng mở ra rồi.

Nhẹ nhàng nhấc nắp lên, một chiếc vòng cổ xinh đẹp hiện ra trong tầm mắt.

Mặt dây chuyền là một viên hồng ngọc huyết bồ câu* có kích thước bằng quả trứng, được khảm liền khối trên nền bạc hoa văn. Mười hai viên ngọc trai màu hồng được đan vào nhau trên một chuỗi được dệt bằng lụa vàng và bạc, ánh lên ánh sáng lấp lánh. Trên mặt dây chuyền, có một con phượng hoàng nhỏ được móc bằng dây vàng, sống động như thật, đang tung cánh bay.

*Hồng ngọc huyết bồ câu:

Khưu Bạch bị ánh sáng của ngọc thạch làm chói mắt, ánh mắt có chút dại ra, phản ứng đầu tiên là nghĩ hóa ra đây không phải là hàng giả.

Nhưng sau đó lại nghĩ, thời đại này làm gì có hàng giả? Ai sẽ hao tâm tổn trí để làm ra mấy thứ không thể ăn không thể dùng đó chứ, nếu bị lộ ra còn bị bắt chứ đùa.

Như vậy nói cách khác, vật này là hàng thật!

Khưu Bạch cảm thấy tay mình có chút run rẩy, chất liệu, chế tác, đặc điểm của thời đại, nếu đặt ở thế hệ sau, giá trị nhất định phải lên đến bảy chữ số. Hơn nữa vẫn chưa biết lai lịch của nó, vạn nhất là vật riêng tư của đại nhân vật trong lịch sử, vậy nó có thể thu thập đến bảo tàng để cất chứa.

Khưu Bạch há miệng run rẩy để chiếc hôp lại như cũ, ngụy trang nó thành một cái hộp gỗ cũ nát, sau đó đến bên chồng sách, ngẫu nhiên tìm một ít sách có thể dùng trong kỳ thi tuyển sinh đại học, rồi mới đi ra ngoài.

Ra đến cửa, ông lão nhìn một lượt những đồ vật mà cậu lấy ra, không đọc chữ mà chỉ kiểm tra có sách vi phạm lệnh cấm hay không (sách tiếng Anh),phát hiện không có, ông lão gật đầu yêu cầu cậu đưa ba mao tiền.

"Ngươi lấy cái mảnh gỗ vụn đó làm gì?" Ông lão tò mò hỏi.

Khưu Bạch cười cười, "Trở về làm đệm bàn."

Về đến nhà đã là chạng vạng tối, ăn cơm tối xong, cậu ở trong phòng cầm sợi dây chuyền tinh tế thưởng thức, trong lòng khó tránh có chút kích động.

Không ngờ đi dạo một vòng trạm phế phẩm, còn thật sự để cậu nhặt được bảo bối quý giá này! Chờ qua hai mươi năm nữa lấy ra bán, như vậy nửa đời sau của cậu và Chu Viễn không cần lo ăn lo uống nữa rồi.

Nghĩ đến Chu Viễn, từng tia từng sợi nhớ thương cứ dần dâng lên. Cậu nhớ khuôn mặt lạnh lùng của Chu Viễn, nhớ đôi môi ấm nóng của Chu Viễn, nhớ đến ánh mắt thâm thúy của Chu Viễn, nhớ đến nhiệt độ nóng bỏng của Chu Viễn.

Khưu Bạch trở mình, dùng chăn bọc mình thành kén, tựa hồ làm như vậy mới có thể cảm giác an toàn hơn một chút.

Cậu thở dài, kỳ thực không phải Chu Viễn không thể rời bỏ cậu, mà là cậu không thể rời bỏ Chu Viễn.

Xa xa ở thôn Thanh Hà, nằm trong một thành nhỏ ở phía bắc, Chu Viễn ngồi dựa vào bên tường, hai chân dài cong lên, cổ tay đặt trên đầu gối. Anh nặng nề nhìn chăm chú bầu trời đầy sao ngoài cửa sổ, đôi mắt đen thẳm so với màn đêm càng khó phân biệt.

Mà trên ngón tay thon dài của anh treo môt sợi dây đỏ, bên dưới buộc một mặt dây chuyền bằng ngọc bích trong suốt, quan sát kỹ hơn sẽ thấy có một tia sáng xanh lục kỳ lạ lóe lên.

Nếu Khưu Bạch có ở đây, nhất định có thể nhận ra, đó chính là bàn tay vàng của Tô Cẩm - linh tuyền.

Nhưng tại sao lại ở trong tay Chu Viễn?

Vậy thì phải lùi về thời gian buổi trưa hôm qua.

Sau khi bà nội Chu đồng ý chuyện của Chu Viễn cùng Khưu Bạch, anh hưng phấn đến khó có thể kiềm được, cầm dao bổ củi và dây thừng rồi lên núi.

Ngọn núi cao chót vót, tuyết trắng, trời đất trắng xóa vô biên đều khiến tâm trạng u ám bấy lâu nay của Chu Viễn được giãn ra.

Đợi đến buổi chiều anh mang theo hai con thỏ về nhà, lại nghe bà nội ở trong phòng ho khan tê tâm liệt phế, một tiếng lại một tiếng, giống như muốn ho ra cả phổi.

Anh vừa đi vào đã nhìn thấy khăn mà bà nội dùng để lau miệng đã dính đầy máu.

Chu Viễn kinh hãi đến biến sắc, vội vội vàng vàng chạy đến trạm y tế trong thôn, nhưng mà bây giờ đã sắp Tết, thôn y đã sớm về nhà hết rồi.

Anh liền chạy đi gõ cửa nhà thầy thuốc, "Đùng, đùng, đùng". Âm thanh nặng nề vang vọng khắp sân, sau đó anh kéo thôn y đang ăn vạ lên chạy.

Sau một hồi lộn xộn, thôn y nói với anh rằng bà Chu không còn nhiều ngày nữa, bà ấy đã không thể cứu được nữa.

Bà nội Chu sờ lên mái tóc ướt đẫm mồ hôi của cháu trai, ân cần an ủi: "Viễn ca nhi, không sao đâu. Bà nội già rồi. Sớm muộn gì cũng có ngày như vậy."

Chu Viễn trầm mặc cúi đầu, hốc mắt đã đỏ hoe dưới lông mi hơi rũ xuống, anh nhét chăn cho bà nội, đột nhiên cảm thấy một mảnh mê man.

Ngươi còn có thể làm gì? Khưu Bạch không giữ được, bà nội cũng không giữ được. Tất cả ngươi có thể làm chỉ là chờ đợi phán quyết tiếp theo của vận mệnh, nói với ngươi là kẻ vô dụng, chỉ có thể trơ mắt nhìn người bên cạnh lần lượt rời đi. Cái gì cũng không làm được.

Vai Chu Viễn sụp xuống, đôi mắt sâu thẳm thường ngày của anh lúc này trống rỗng, không có tiêu điểm.

Quá bất lực, cũng quá mệt mỏi, bầu không gian này đè nén khiến người muốn nghẹt thở.

Ngồi yên một phút chốc, sau đó anh lặng lẽ đi vào bóng đêm, anh không biết đi đâu, nhưng nếu anh không làm gì đó, anh có thể sẽ phát điên mất.

Bất tri bất giác anh đi tới bờ sông, đó là nơi đầu tiên anh và Khưu Bạch gặp gỡ, dòng nước lấp lánh ban đầu giờ đã bị băng tuyết dày đặc bao phủ, lạnh đến thấu xương.

Trong màn đêm mệt mỏi và bơ vơ này, Chu Viễn đặc biệt rất nhớ Khưu Bạch. Hiện tại Khưu Bạch đang làm gì? Em ấy đã ngủ chưa? Em ấy đã ăn tối món gì? Em ấy có nhớ mình không?

Nếu Khưu Bạch có ở đây, nhất định sẽ nói lời dễ nghe để chọc anh vui, an ủi anh, để anh cảm thấy bớt đau khổ.

Hay là... Khưu Bạch vẫn còn chứ?

Em ấy có hay không đã rời khỏi rồi, có thể dưới tình huống anh không biết mà trở lại thế giới cũ hay không? Anh còn có thể chờ đợi Khưu Bạch trở về không?

Chu Viễn lại bắt đầu suy nghĩ lung tung, anh ngồi xổm xuống, ôm lấy đầu, xuyên qua màn đêm dày đặc, chỉ có thể nhìn thấy bờ vai hơi run rẩy của anh.

Ánh trăng rơi trên nền đất, tuyết trắng phản xạ vài ánh sáng nhỏ vụn, những cây cổ thụ trơ trọi đứng yên lặng bên Chu Viễn. Bóng lưng của người gánh vác gia đình trên vai thoạt nhìn cũng không phải rất dày rộng, dù sao anh cũng mới hai mươi tuổi.

Biến cố liên tiếp kéo đến khiến thần kinh của anh căng đến cực hạn, chỉ cần một cọng cỏ thôi, cũng sẽ tan tành.

Phía sau truyền đến tiếng bước chân, Chu Viễn quay đầu nhìn lại, là Tô Cẩm đã lâu không gặp, ánh mắt anh trở nên lạnh lẽo, nhấc chân muốn rời đi.

Lại bị một câu Tô Cẩm ngăn lại, "Chu Viễn, anh muốn cứu bà nội không? Tôi có biện pháp."

Nhìn thấy Chu Viễn dừng bước, Tô Cẩm thần sắc có chút đắc ý, "Tôi có biện pháp cứu bà nội của anh, nhưng anh phải đáp ứng tôi một điều kiện."

Cô đưa ấm nước trong tay tới, "Trong này là thuốc của tôi, chỉ có tôi biết nó bào chế như thế nào, cũng chỉ có nó có thể cứu bà nội anh."

Chu Viễn yên lặng nhìn Tô Cẩm, mãi đến tận khi khiến cô rợn tóc gáy, lắp bắp nói: "Anh, nếu anh không tin, lấy về thử một chút thì biết, tôi đảm bảo lập tức có hiệu quả, nhưng mà muốn bà Chu hoàn toàn khoẻ lại, phải luôn uống mới được."

Chu Viễn nhìn cô hồi lâu, đột nhiên anh cười, mái tóc hơi dài, chóp tóc trên xương lông mày chuyển động khiến đôi mắt anh càng hiện lên vẻ u ám.

Cặp mắt phượng thường ngày lạnh lẽo, giờ khắc này viền mắt ửng hồng, đuôi mắt nhướng lên, đôi môi mỏng đỏ sẫm câu lên một độ cong sắc bén, được ánh trăng băng trắng bao bọc lấy, thực sự làm tôn lên gương mặt góc cạnh của anh. Khác lạ lại quyến rũ, cứ như quỷ hút máu.

Xem ra Khưu Bạch mắng anh nam yêu tinh cũng không phải không có lý.

Tô Cẩm bị nụ cười này làm cho sững sờ, đây là lần đầu tiên cô nhìn thấy Chu Viễn cười, không nghĩ tới lại đẹp như vậy. Tim cô đập bình bịch, hai má đỏ bừng, xấu hổ dúi cái ấm nước vào tay Chu Viễn.

"Tôi, tôi ngày mai sẽ ở nơi này chờ anh, anh đến tìm tôi, tôi sẽ đưa anh thuốc."

Nói xong liền quay người bỏ chạy.

Chu Viễn nhìn bóng lưng Tô Cẩm, nụ cười trên mặt đột nhiên biến mất, đôi con ngươi đen như mực, như vực sâu lạnh lẽo không đáy, ẩn giấu ở đáy mắt là sự cuồng bạo tàn nhẫn.

Anh trở về nhà, đổ thuốc từ ấm ra bát, nước thuốc trong như pha lê, không có mùi gì cả. Anh không tin Tô Cẩm, nhưng lúc này không còn cách nào khác, chỉ cần có một chút cơ hội cứu bà nội, anh đều muốn thử.

Anh cầm bát lên uống hai hớp, đợi thêm hai tiếng đồng hồ thấy không khó chịu chỗ nào, ngược lại còn thấy đỡ mệt hơn.

Anh thả lỏng một chút, đưa thuốc cho bà nội rồi ở bên cạnh bà cả đêm.

Thần kỳ chính là, bà Chu lúc trước ho khan mãi không ngừng, đêm nay lại không ho nữa, ngược lại ngủ rất say. Khi bà thức dậy vào sáng hôm sau, nhìn thần sắc tràn đầy năng lượng và mắt bà sáng hơn rất nhiều.

Chu Viễn thở phào nhẹ nhõm, xem ra là có thể dùng được.

Anh lại nghĩ đến Tô Cẩm nói muốn mình đáp ứng cô ta một điều kiện, ha, tính cách tham lam và mưu mô của người phụ nữ này trong mắt anh, thật sự quá bẩn thỉu.

Tuy rằng không biết tại sao Tô Cẩm lại cứ quấn lấy mình, nhưng cô ta một lần lại một lần khiêu khích giới hạn cuối cùng của anh, lần này còn lấy bà nội ra để tính kế anh, vậy không bằng nợ mới nợ cũ tính một lượt luôn, để xem cô ta chịu nổi hay không.

Chu Viễn đi đến sân phơi lúa của đại đội, nơi này có một đám nhỏ đang chơi đùa. Anh tiện tay bắt hai đứa trẻ thoạt nhìn lanh lợi đến, cho một đứa một viên kẹo, "Đi tìm Lý Nhị, nói Tô Cẩm ở nhà kho chờ hắn."

Sau đó cho kẹo đứa bé còn lại, "Đi tìm cha mẹ của Tô Cẩm, nói Tô Cẩm hẹn nam nhân đi nhà kho."

Dứt lời, anh lấy ra hai viên kẹo bơ cứng lớn hình con thỏ trắng, kẹo bơ cứng được bọc trong giấy gói kẹo, trên đó có vẽ con thỏ màu xanh, vừa ngây thơ vừa dễ thương.

Mắt hai đứa nhỏ sáng lên, như ngửi được mùi thơm sữa ngào ngạt bên trong, nuốt nước miếng ừng ực.

Chu Viễn nói: "Làm xong chuyện, kẹo này sẽ đưa cho hai đứa, nhưng hai đứa không được phép nói cho người khác biết, nếu không kẹo sẽ không có, biết không?"

Anh lại hạ giọng, "Nếu có người biết, ta sẽ đánh một đứa."

Hai đứa trẻ gật đầu lia lịa.

Tô Cẩm đã sớm đợi bên sông, cô nắm chặt hai tay, mong chờ Chu Viễn đến hẹn.

Cô lại nghĩ đến nụ cười xinh đẹp của Chu Viễn đêm qua, trong mắt hiện lên một tia tham vọng. Chu Viễn là nỗi chấp niệm trong hai kiếp của cô, chỉ khi kết hôn với anh, cô mới có thể thực sự thoát khỏi kiếp trước đầy bi kịch của mình, như vậy sự tái sinh của cô mới có ý nghĩa.

Sau lưng có tiếng bước chân, Tô Cẩm vui mừng nhìn lại, nhưng giây tiếp theo, hai mắt tối sầm lại không biết gì nữa.

Chu Viễn kéo cổ áo của cô ra, nắm một sợi chỉ đỏ kéo nhẹ, mặt dây chuyền bằng ngọc rơi vào trong tay anh.

Anh tiện tay để vào túi, sau đó khiêng Tô Cẩm lên, men theo đường nhỏ rồi ném cô ta vào trong kho hàng, rồi đổ nửa nồi nước vào miệng Tô Cẩm, dùng ấm nước mà cô ta hôm qua đưa cho anh.

Chu Viễn ném ấm nước đã cạn, lấy ra khăn tay Khưu Bạch để lại cho anh rồi chậm rãi lau tay, trên mặt lãnh đạm hiện lên vẻ chán ghét, "Cô không phải rất thích uống thuốc sao? Tự mình thử đi."

Chuyện về sau không cần Chu Viễn đi hỏi thăm, khắp thôn đều truyền ra lời đồn đãi, tự nhiên cũng sẽ chui vào tai anh mà thôi.

Ngay cả những người ở những thôn lân cận cũng nghe nói rằng con gái của Tô gia không biết xấu hổ cùng Lý Nhị trong kho hàng làm chuyện "giày rách"*, sau đó bị Tô Kiến Quốc cùng mẹ Tô bắt gặp.

*Giày rách = quan hệ tình dục trước hôn nhân

Tô Kiến Quốc tính khí hung hăng, tưởng Lý Nhị khi dễ con gái nhà mình, đi lên muốn liều mạng với Lý Nhị.

Ai biết Lý Nhị là một tên cặn bã, còn nói lớn tiếng là Tô Cẩm gọi hắn, khi đến đã thấy cô ta cởi quần áo la hét dụ dỗ hắn, nếu không lên thì hắn không phải nam nhân!

Thôn dân bị tiếng đánh mắng lôi cuốn, bất tri bất giác được ăn một quả dưa lớn, lần này có chuyện để nói với bà con trong Tết Nguyên Đán rồi.

Đượng nhiên những thứ này không có quan hệ gì với Chu Viễn, lúc đó anh đang cầm bát để lấy chất lỏng từ mặt dây chuyền ngọc bích.

Anh nhớ lại lời Khưu Bạch đã nói với anh khi cậu rời đi, "Nếu gặp phải chuyện liên quan đến Tô Cẩm, anh có thể ra tay với mặt dây chuyền ngọc bích trên người cô ta."

Chu Viễn cười lạnh, anh không phải người tốt lành gì, Tô Cẩm dám tìm anh, nên nghĩ đến hậu quả như bây giờ.

_____________

Tác giả có lời muốn nói:

Chu Viễn, qua cầu rút ván, ân đền oán trả, hại người đoạt bảo, rất xấu, mọi người đừng học theo. Nhưng hắn thật sự là tiểu đáng thương, hu hu hu.
Chương trước
Chương sau
Website đọc truyện online chất lượng hàng đầu việt nam, với nhiều truyện tiên hiệp, truyện kiếm hiệp, truyện ngôn tình, truyện teen, truyện đô thị được tác giả và dịch giả chọn lọc và đăng tải.
Liên hệ về bản quyền/quảng cáo: [email protected]

Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư

Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.