Suốt hai tháng qua Dạ Lý ở trong tổ chức này, cái gì có thể học thì ả đều đã học, cái gì bắt buộc phải làm thì ả cũng đều làm, đem mình hòa đồng vào môi trường quân ngũ không một lời than vãn.
Tuy ả vẫn cố làm tròn phận sự, không muốn mình trở thành gánh nặng cho bất cứ ai, nhưng chung quy Dạ Lý vẫn là một tiểu thư quen cơm bưng nước rót nhiều năm rồi, bây giờ nhất thời kêu ả trở thành nữ tình báo thì quá đỗi khiên cưỡng.
Tự nhủ, nếu không vì Nam Sa thì ả đã bỏ chạy từ lâu.
Nơi đây có khác gì một thao trường khốc liệt đâu chứ?
Tập luyện kỹ năng tự vệ và phản đòn, Dạ Lý tập đến mức tay run chân mỏi mà bản thân vẫn chẳng thể bắt kịp ai, hẳn là do thể trạng bẩm sinh của ả.
Tuy nhiên, về khoản đọc thuộc tất cả ám hiệu và thông tin giấy tờ thì Dạ Lý lại giỏi hơn bất cứ kẻ nào, Dạ Lý luôn là người nhớ hết tất cả đầu tiên và nằm lòng không sót nửa chữ, đây cũng có lẽ là vì ả giống cha và ông ngoại. Điều này khiến cho Ánh Nguyệt cảm thấy ít nhất ả vẫn còn một chút giá trị.
Ngày tập đêm nghỉ, thức khuya dậy sớm, rau cháo đạm bạc và sống ở nơi ẩm thấp hầu như không thấy ánh mặt trời làm cho Dạ Lý dần sinh bệnh.
Đêm ấy, ả sốt rất cao, Tâm túc trực bên cạnh ả, thay Nam Sa trở thành người chăm sóc cho ả.
Thấy Dạ Lý nằm thiêm
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/nam-ai/3653253/chuong-81.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.