Sau 2 ngày, Dạ Lý lại được bác Hải đưa vào rừng Đước nơi đóng quân của quân cách mạng.
Ả gặp lại Ánh Nguyệt, vẫn là cái điệu bộ pha lẫn giữa khinh mạn và điềm nhiên ấy khiến cho Dạ Lý có ấn tượng hết sức không tốt về người đàn bà này. Thế nhưng ả buộc mình phải nhịn xuống, cũng như lời Hồng Lệ đã dặn dò "Bây giờ là mình đang nhờ vả người ta."
Đến hôm nay thì Dạ Lý cũng biết Nam Sa bị Victor Yves đưa khỏi An Nam mất rồi, mỗi lần nghĩ đến đấy ả đều cật lực kiềm chế cơn hoảng loạn. Mảnh đất này đã không còn nàng nữa, xứ sở này đã không thể giữ lại Nam Sa của ả, hẳn bây giờ nàng đang sợ hãi lắm, Dạ Lý tự nhủ liệu mình có chịu đựng nổi trong 2 tháng sắp tới cách biệt nhau hay không.
Đang trầm mặc thì Ánh Nguyệt khẽ lay ả, bà ta dắt ả đến một nơi nằm khuất sau những căn nhà gỗ, thoạt nhìn qua nó trông giống như một sân luyện võ nhưng bây giờ lại không có ai cả, Dạ Lý chỉ nghe thấy tiếng vùn vụt phát ra từ phía sau một bức màn treo đằng xa.
"Đồng chí chỉ huy đội 3!" Ánh Nguyệt cất giọng gọi.
Liền đó bức màn được vén sang một bên, bước ra là một thiếu nữ trẻ tuổi trạc bằng Dạ Lý nhưng cô cao ráo rắn rỏi hơn hẳn, trên tay còn đang cầm mấy con *dao trầu.
*Dao trầu: Tức dao thép dùng để cắt trầu têm trầu.
Thiếu nữ hơi nhíu mi nhìn Dạ Lý tỏ ý cảnh
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/nam-ai/3647183/chuong-80.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.