Nguyễn Thị Quý rất đè nén cơn giận, bà kiên nhẫn đợi qua vài giờ đồng hồ khi cả nhà đã đâu vào đấy, ổn thỏa trở về trạng thái ban đầu thì mới kêu Dạ Lý vào buồng phòng của hai ông bà nói chuyện riêng.
Ả vừa tắm rửa thay ra bộ đồ mới thơm tho thật muốn lập tức đi ngủ, khuya thế này rồi còn bị bắt ngồi đây nghe rầy rà, Dạ Lý mệt mỏi vô cùng.
Bấy giờ, ông bà hội đồng Cao cũng đã trở về với dáng vẻ sang quý thường nhật, bộ dạng chật vật rũ rượi hồi tối dường như chỉ là một cái chớp mắt nhìn lầm. Dù vậy thì bả vai bị trật khớp của Cao Phỉ vẫn ê ẩm lắm dẫu đã được ông cai tổng nắn khớp lại rồi.
Dạ Lý ngồi xếp bằng trên giường, mặt mày ả ủ rũ phụng phịu như đứa trẻ đang tủi thân ấm ức. Cao Phỉ và Nguyễn Thị Quý nhấc ghế ngồi đối diện ả, biểu cảm căng hơn dây đàn không khác nào đang hỏi cung.
Giờ thì Cao Phỉ đã có thể thẳng thắn hỏi về điều mình nghi ngờ rồi.
"Nói thật cho cha má nghe, con đã làm gì thằng Lực? Không thể nào nó tự dưng phát điên xông tới đây chém giết được."
Nguyễn Thị Quý tiếp lời.
"Ba ngày trước, sau khi vụ hoả hoạn xảy ra, má đã sai người hầu mang tiền đến giúp đỡ nó nhưng thậm chí thằng Lực còn không thèm nhận dù chỉ một đồng. Nó đối với nhà mình chắc chắn có ẩn tình bất mãn, là vì con đúng không? Con đã làm gì?"
Bị
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/nam-ai/3311139/chuong-40.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.