"Kia là thằng Lực đó à? Nó vẫn đeo khăn tang quỳ trước mộ má nó sao?"
Một người nông dân ngang qua đồng trông thấy Thằng Lực liền không khỏi chạnh lòng, thấp giọng hỏi nhỏ người bạn nông đi bên cạnh.
"Ừ, nó quỳ như vậy chừng ba ngày rồi chứ ít ỏi gì, ai khuyên cũng không suy suyễn. Tội nghiệp, mỗi hai má con đơn chiếc nương tựa mà giờ bả cũng bỏ nó về với ông bà."
Nông dân nọ lắc đầu tặc lưỡi.
"Chậc chậc, sao mà thê thảm quá, lúc nhà thằng Lực bị cháy thì xui khiến sao nó lại đang thả câu ngoài sông. Chạy về không kịp, má nó kẹt lại trong đám cháy bị thiêu thành tro, cả nắm xương cũng không còn."
Người kia cũng thêm vào đàm luận.
"Nó mò mẫm trong đám tro tàn, bươi quào kiểu gì không biết mà hốt ra được một hủ. Ôi dào, ai chẳng biết má nó lẫn với đất cát cả rồi, vậy mà cũng ráng vay mượn mua mảnh đất nhỏ chôn cất hủ cốt của bả tử tế. Đã nghèo còn gặp cái eo, sau vụ này chắc nó phải bán thân mới trả hết nợ."
"Thấy thằng Lực có hiếu mà tôi muốn rớt nước mắt đi được, ài..."
...
Cao gia trang vào một chiều mưa tầm tã, gió lộng từng cơn thổi về khí lạnh rét căm căm, trên trời sấm giăng chớp giật. Dường như ngay cả ông trời cũng đang nổi giận vì một điều gì đó bất nhân lắm.
Dạ Lý đang nằm trong buồng đọc tiểu thuyết, con bé ba mặt mày vẫn còn bầm tím sưng vù đứng kế
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/nam-ai/3311138/chuong-39.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.