Sấm giữa trời quang báo hiệu điềm gỡ.
Ngồi trong phòng khách nhâm nhi tách cà phê sữa nóng tỏa khói mờ ngó ra phía bầu trời đang trong vắt đột nhiên sau một tiếng sấm chói tai lại kéo về mây đen vần vũ, tự dưng nội tâm Dạ Lý dâng lên cảm giác bất lành.
Lê Duy và Nam Sa cũng ngồi ngay đó ăn bánh quy, bất đắc dĩ sự hiện diện không mong muốn cũng có mặt, không ai khác chính là Kiều Trang. Cô mượn cớ quá giang về tiệm rồi lân la lấn lướt mãi không hiểu sao bây giờ lại cùng ngồi ở nhà Dạ Lý với chung cả bọn.
"Ban nãy cô ra ngoài đi đâu đó? Sao không sẵn bắt xe về luôn cho rồi, mất công má cô lại lo lắng, vả lại chúng ta cũng đâu thân thiết gì để ngồi chung."
Dạ Lý không hề nể mặt, rất thẳng thắn bộc lộ ý định đuổi khách.
Kiều Trang không giận, vẫn như thường lệ khẽ cười đáp lại bằng giọng điệu lịch sự thân quen.
"Em đi mua kẹo mạch nha, góp chút quà vặt ăn chung với mọi người cho vui."
Đoạn, cô lấy ra bọc giấy gói cẩn thận đặt trong giỏ xách mở ra để lên trên bàn, thứ gói bên trong là mấy mươi viên kẹo đường màu mật ong bóng lưỡng trông ngon mắt lắm, xong cô lại nói tiếp.
"Ngó bộ ngoài trời lại sắp chuyển mưa, chập choạng mất rồi khó đón xe lắm, chị Dạ Lý không thể rũ chút lòng thương cho cô gái chân yếu tay mềm này ở lại qua đêm sao?"
Dường như Lê Duy lẫn Dạ
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/nam-ai/2677100/chuong-13.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.