Tiếng gõ cửa, nó không chấm dứt, dường như cũng không muốn chấp dứt mà ngày càng dồn dập hơn, đem trái tim bốn người đang sợ hãi bỗng hoá thành nhịp trống đánh thình thịch từng hồi mãnh liệt trong lồng dạ mỗi người.
Chợt, một tiếng phụ nữ vang lên, hoà cùng tiếng gió mưa rít gào chưa hề ngơi ngớt.
"Em Dạ Lý có nhà không? Chị thay mặt chú thím Cao lên đây tìm em. Mở cửa cho chị vào với, ngoài ni lạnh quá."
Một giọng miền Trung, nghe như tiếng dòng Hương giang theo cơn bão đêm này chảy từ Huế vào Nam.
Nhận ra người ngoài kia chẳng phải là ma quỷ chi hết, tất cả thở phào nhẹ nhõm, tự cười mình chỉ giỏi nghĩ chuyện vẩn vơ. Nhưng người con gái đằng sau cánh cửa ấy là ai? Và cô nàng tìm đến nơi này giữa đêm giông bão tố để làm gì? Có quen biết ai chăng?
Dạ Lý là người bước ra mở cửa, dĩ nhiên rồi, ả muốn tận mặt cho tỏ tường kẻ ngoài kia.
Tiếng kẽo kẹt vang lên, hai cánh cửa gỗ từ từ hé mở, liền đó đập vào mắt ả là một người con gái mảnh mai cao ráo trong bộ áo dài màu tím hoa sim, tóc cô vấn cao còn vương đọng nước. Cô nhìn ả, nở ra nụ cười đằm thắm, gương mặt vừa quen thuộc lại vừa lạ xa cùng theo ký ức Dạ Lý ùa về khiến ả ngỡ ngàng như mới vừa sực tỉnh khỏi chiêm bao.
Cô gái trước mặt kia không phải là nàng thơ xứ Huế mà ả vô tình bắt gặp trên cầu Trường Tiền năm
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/nam-ai/2677099/chuong-14.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.