Nam Sa dỗ dành Dạ Lý như dỗ một đứa trẻ, mà ả cũng có khác nào đứa trẻ đâu, chung quy chỉ luôn hành động theo cảm tính. Nam Sa có còn giận Dạ Lý không? Hẳn là không, bởi lẽ trong mắt nàng cô chủ vốn dĩ tử tế, cô chủ không chê bai nàng, cô chủ thật xinh đẹp, cô chủ thật đáng yêu.
Vậy nên ba từ "Con thương cô" thốt ra ban đầu chỉ do buộc miệng lại gây nên chấn động trong lòng cả hai.
"M..mày thương tao???"
"D..dạ?...À dạ thưa cô ý con là...là..."
"Là gì?"
"Là con đang muốn dỗ cô vui thôi ạ..."
"Thì ra là vậy sao?" Dạ Lý tự nhủ, hơi buồn cười cho chính mình, ả đang trông đợi điều gì chứ?
"Ừ, còn tưởng mày ăn nói hàm hồ bậy bạ."
Nam Sa lắc lắc đầu.
"Con không dám nghĩ gì lung tung đâu cô hai, con thề!"
"Ai cần mày thề."
Tự dưng, Dạ Lý cảm thấy thật hụt hẫng, đây không phải điều khiến ả hài lòng.
...
Khi họ rời khách sạn nọ thì mặt trời đã đứng bóng, gặp lại Thu Phượng và Kiều Trang khi cả hai cũng đang loay hoay tìm kiếm.
"Tại sao chị và Nam Sa lại bước ra từ khách sạn vậy?"
Kiều Trang hồ nghi hỏi.
"Không phải chuyện của cô."
Dạ Lý trước đây đối với Kiều Trang vô cùng bình thường, không đáng lưu tâm nhưng không biết không hay tự lúc nào lại cảm thấy chướng mắt ghét bỏ.
"Ngược lại phải hỏi cô, vì sao lại đi cùng chị Phượng?"
"Chị ghen à?"
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/nam-ai/2677096/chuong-17.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.