Nhiều năm rồi không đặt nửa bước chân trở về Mông Cổ, có ngờ đâu lần này quay lại là vì lý do oái oăm như vậy.
Đương lúc Lam Tuyền và Ngọa Tuyết Tử cũng rảnh rỗi nên hai người cùng với Thuyết Hoan và An Tư trở về vùng thảo nguyên đầy hoài niệm và cũng lắm nỗi âu lo ấy.
Cả bốn người ngồi bên trong xe ngựa to lớn, đi từ Trung Nguyên dần dần tiến nhập vào biên giới Mông Cổ, mỗi một dặm đường trôi qua lại càng khiến cõi lòng Thuyết Hoan bất an khó tả.
Khi đến khu vực biên giới, từ bên trong đã nghe thấy thanh âm quen thuộc của chất giọng thuộc về người Mông Cổ.
Tên lính nọ quát gã phu xe: “Có giấy thông hành hay không!?”
Vừa hay lúc đó An Tư vén rèm đưa cho hắn xem một lệnh bài, vừa trông thấy phù hiệu được khắc trên đó thì tên lính đã vội vội vàng vàng quỳ xuống mời xe ngựa đi qua.
Khi An Tư thu lệnh bài về lại thì nàng mới để ý thấy Thuyết Hoan nãy giờ chỉ im lặng cúi thấp đầu, việc trở về này quả thật đã gây rất nhiều khó khăn cho nội tâm của nàng ấy. Nhưng biết làm sao được đây? Hai người cũng không thể nào không đi tìm Như Nhật về nhà, hi vọng sẽ sớm tìm được con bé và rồi cùng nhau quay về Trung Nguyên mà không có thêm bất cứ chuyện gì khác xảy ra.
An Tư luồn tay qua nắm lấy bàn tay lạnh lẽo của Thuyết Hoan, mong rằng có thể truyền đến cho nàng hơi ấm của sự
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/my-nhan-tam-ke/3536792/chuong-85.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.