Năm Chí Nguyên thứ 30.
Ở một gia trang nọ có chiếc xe ngựa dừng lại phía trước đại môn, bước xuống là hai nữ nhân đã vào ngưỡng gần tứ tuần nhưng nhan sắc thật khiến cho ai nấy vừa liếc mắt nhìn qua cũng phải động lòng cảm khái.
Cưỡi con ngựa trắng đi trước đầu xe là một thiếu nữ trẻ tuổi, tóc mây xõa dài đến tận thắt lưng. Trông bộ dáng vừa tiêu sái lại vừa như hoa như ngọc, nàng đeo cung tên trên vai bước xuống ngựa, chỉ dẫn gia nhân đem hết những món vật lạ lùng đã thu thập được trong chuyến hành trình vào kho cất.
Song, nàng chạy đến bên hai nữ nhân nọ làm bộ dáng nũng nịu như thuở còn là hài nữ, nói: “Đại mẫu thân, nhị mẫu thân, lần này trở về khi nào thì chúng ta lại tiếp tục lên đường?”
An Tư thân vận hồng y, khẽ vén ống tay áo ấn nhẹ trán thiếu nữ một cái, đáp: “Con đó, cứ như là con khỉ vậy, vừa mới về đã tính đến chuyện đi tiếp rồi.”
Như Nhật làm nũng với An Tư không xong thì bèn xoay sang Thuyết Hoan: “Đại mẫu thân, con nghe người ta nói thảo nguyên Mông Cổ bao la rộng lớn, có rượu có thịt, hay là lần sau cả nhà chúng ta đến đó đi?”
Chợt, Thuyết Hoan vừa định bước qua ngạch cửa thì bất giác khựng lại.
“Mông Cổ sao?…”
An Tư trông thấy nàng khó xử, liền kéo Như Nhật rời đi, thấp giọng căn dặn rằng: “Chúng ta không đi Mông Cổ, con cũng đừng thường xuyên nhắc đến nơi đó trước mặt
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/my-nhan-tam-ke/3536791/chuong-84.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.