- Trần Bình Trọng à? Bình Trọng, Bình Trọng, tên nghe cũng được đấy. Cũng oai phong lẫm liệt lắm.
Nàng ở trên lưng ngựa liếc mắt nhìn xuống kẻ thân vận bạch giáp thấm đẫm huyết sắc đang bị xích lại bắt quỳ dưới đất, còn hắn vẫn trước sau như một, tựa hồ dửng dưng mà cũng như khinh bạc, đến cả một ánh nhìn cũng chẳng chú ý tới nàng, dường như bản thân chẳng hề bận tâm đến chuyện đã rơi vào tay giặc. Dáng dấp bất cần này của hắn khiến nàng càng cảm thấy hứng thú, xuống khỏi lưng ngựa, toan tiến lại gần thì bị Ô Mã Nhi ngăn cản, ghé sát tai nàng thầm thì:
- Vương tử chớ có đến gần, tên này như thú dữ chưa thuần, lỡ hắn hành động mạo phạm đến kim thân thì e không tốt, phòng bị vẫn hơn.
- Từ bao giờ ngươi tâm tư cẩn trọng như vậy hửm, Ô Mã tướng quân?
Mắt nàng vẫn không rời khỏi Trần Bình Trọng, còn Ô Mã Nhi thì mỉm cười nhún vai một cái. Nàng cảm thấy hữu phó tướng này của mình càng lúc lại càng khó hiểu hơn rồi, thật đáng lo ngại. Bỏ mặc lời cảnh báo, nàng cất bước đến gần Trần Bình Trọng, ngồi xổm xuống trước mặt hắn, lúc này mới thấy máu từ những vết thương trên thân thể cường tráng kia vẫn đang rỉ ra, nhịp thở của hắn lại thêm phần nặng nề, nhưng tuyệt nhiên nét dửng dưng trên gương mặt vẫn chẳng hề thay đổi, quả là một tên mặt sắt mà, nàng nghĩ:
- Tướng quân cũng đã vất vả rồi, chi bằng để bổn vương cho
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/my-nhan-tam-ke/2817650/chuong-12.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.