Hôm đó là ngày 21 tháng Giêng năm Ất Dậu, bên bờ Thiên Mạc dựng một hỏa đài lớn. Hỏa đài này cư nhiên dành riêng cho tướng nước Nam-Trần Bình Trọng.
Quỳ trên đất, thân thể cường tráng sớm đã tả tơi mệt nhoài vì đòn roi tra khảo, nhưng biểu cảm vẫn ngoan cường như vậy, lạnh mà oai, bại nhưng không nhục.
Nàng ngồi trên lưng bạch mã, kế bên là Ô Mã Nhi. Tuy không muốn ra tay tàn độc, thế nhưng chính Trần Bình Trọng cũng đã nói, nàng hiện tại là Thoát Hoan cửu hoàng tử, một Trấn Nam Vương không thể tùy ý chiều theo xúc cảm cá nhân, giữa chiến trường là thù với nghịch, tuyệt đối không thể nương tay.
Đòn roi thẩm vấn xem ra vô hiệu, Ô Mã Nhi lại trở về với chiến lược cũ, một chiến lược nàng biết sẽ chẳng thể nào thành công.
- Tội tình gì ngươi phải chịu cực hình đau đớn đến vậy? Chi bằng nghe ta, quy phục Thiên Triều để được hưởng hồng ân xá miễn.
Trần Bình Trọng tựa hồ không nghe thấy, sắt lạnh như đồng ngó lơ hết thảy bao lời khuyến dụ chiêu mộ từ Ô Mã Nhi, điều này làm hắn cực kỳ tức giận, mà càng tức giận thì roi trượng lại càng nhiều hơn giáng xuống thân thể Trần Bình Trọng. Hiển nhiên Ô Mã Nhi chẳng phải đích thân ra tay, có tới năm sáu tinh binh của hắn nhận nhiệm vụ tra tấn dã man này.
Chợt, Ô Mã Nhi xuống ngựa, bước tới sát bên Trần Bình Trọng đang nằm vật dưới đất tựa hồ đã bất tỉnh, hắn cúi người chủ động đỡ
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/my-nhan-tam-ke/2817648/chuong-14.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.