Đoản đao đã rút ra, người thì cũng bất tỉnh, vết thương để hở vẫn không ngừng rỉ máu, nếu cứ tiếp tục thế này e rằng hắc y nhân sẽ mất mạng nhanh thôi.
Nội tâm rối bời không biết nên làm sao mới phải, chợt...có một tia sáng loé lên trong đầu, một ý tưởng đầy táo bạo đối với An Tư nhưng nếu không thực hiện ngay bây giờ thì sẽ chẳng còn kịp nữa.
Nghĩ vậy, An Tư hạ quyết tâm, nàng đỡ hắc y nhân nằm xuống đất, tìm trong tấm áo choàng hắn khoác cho mình được một chiếc kim ghim, cả mừng, An Tư lại nén đau dùng ngón tay quấn lấy vài sợi tóc của mình giật đứt. Đem tóc khéo léo xỏ vào một đầu chiếc ghim biến nó thành kim khâu tạm thời, chuẩn bị cho một màn khâu vá da thịt sắp sửa diễn ra.
Công chúa An Tư tự nhận bản thân không phải đại cường nữ can đảm hào kiệt, ngược lại nàng luôn biết rõ bản thân có bao nhiêu phần yếu đuối. Nếu không vì chiến sự xảy ra, hẳn đã là đoá hồng liên chi nữ nở rộ rực rỡ nơi hoàng thành vàng son, cả đời mang mệnh được vạn dân kính ngưỡng.
Chẳng phải như hôm nay, ngay lúc này, xiêm y nhàu rách tả tơi, gương mặt bị đánh đến sưng đỏ một bên, lại lấm lem đất cát và cả máu, trông vô cùng chật vật. Đã vậy đôi bàn tay vốn định cả đời không chạm xuân thủy giờ phải run rẩy cố gắng khâu khít lại vết thương đáng sợ kia.
Trông An Tư lúc này nào giống một tiểu công chúa, một
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/my-nhan-tam-ke/2817589/chuong-38.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.